00000000L29
THIÊN ĐÀNG DU KÝ : THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG - Cuốn 10 - Hồi 12 – 13 &14/10/1987
HỒI MƯỜI HAI
DẠO CUNG ĐÔNG HOA
LẮNG NGHE ĐÔNG HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 9 tháng 10 năm Kỷ Mùi (1979)
Thơ
Xử thế vô kỳ đãn thủ trung
Nhân nhân lạc thú tẩu Tây Đông
Thiên Đàng đại lộ nghinh nhân sĩ
Địa Ngục âm sâm quỷ kế thông
Dịch
Trung dung đạo sống chớ coi thường
Bao kẻ đam mê chạy khắp phương
Thiên Đàng đại lộ mời nhân sĩ
Địa Ngục âm u quỷ dẫn đường
Đức Thầy giảng:
“Trung dung đạo sống chớ coi thường”: Đó! Cái đạo mà các bạn hành hằng ngày đó, nhiều khi thấy có nhiêu công chuyện à:“Ông đó có cái khỉ gì; có cái Soi Hồn với Pháp Luân, Thiền Định!” Mà nó cứ đổ thừa cái pháp này là của Ông Tám. Pháp của nó, mà nó làm cho nó thông, nó chưa thông, nó lại đổ thừa Ông Tám!
“Bao kẻ đam mê chạy khắp phương”: Đó! Khi mà mình coi thường pháp rồi, “Bao kẻ đam mê chạy khắp phương”; chạy tùm lum hết trọi.
Thiên Đàng đại lộ mời nhân sĩ
Địa Ngục âm u quỷ dẫn đường
“Thiên Đàng đại lộ mời nhân sĩ”: Mình ráng tu để đi lên, thầm tu, thầm tiến, đạt được tâm pháp phải giữ tâm tu tiến để nhập Thiên Đàng, đại lộ để đi.
Nhưng mà ở “Địa Ngục âm u quỷ dẫn đường”: Bày cái này, cái kia, cái nọ, là chỉ quỷ dẫn đường mà thôi, không có tiến được![01:23]
Tế Phật: Diệu pháp của đạo sống ở đời là ở giữa, không thiên lệch về một bên nào, kẻ đó sẽ được mọi người hoan nghênh, không gặp oán hờn, không bị coi là thù địch, giống như đường lớn ở cõi Thiên Đàng ngả nào cũng thông đạt, không hề gặp trở ngại. Kẻ tuân theo con đường “trung dung” tất cả những ngả bế tắc đều dễ dàng vượt qua, vì luôn luôn được kẻ khác tránh qua một bên nhường lối cho đi. Song nhìn lại thấy trên đời không thiếu bọn tiểu nhân có nhiều quỷ chước, ma thuật luôn luôn dùng kế này kế nọ để hãm hại người hiền lương trung hậu, như thợ săn ở trong rừng đào hầm đặt bẫy khắp nơi hãm hại cầm thú chim muông, nhưng chính vì bọn quỷ kế đặt quá nhiều hầm bẫy nên có lúc chính chúng bị sa vào bẫy sập chết uổng mạng, cho nên tục ngữ có câu: “Bắt rắn bị rắn cắn, bắt cọp bị cọp ăn”. Còn ta thì cho rằng: “Hại người thành hại mình” đó là nghĩa trong kinh sách của trời đất dạy, là chân lý muôn đời bất di bất dịch. Chương Cảm Ứng trong sách Thái Thượng có nói: “Họa phước không có cửa, chỉ do người tự chuốc; thiện ác quả báo như bóng theo hình” hẳn là cũng cùng một ý như đã nói ở trên vậy. Ta có lời khuyên nhủ chúng sinh rằng phải lo cứu giúp người thực nhiều, rồi mới mong được kẻ khác giúp lại mình, đó là chân lý nhân quả báo ứng, chớ khinh thị vậy. Bữa nay đã tới giờ dạo Thiên Đàng, Dương Sinh mau lên đài sen.
Đức Thầy giảng:
Những lời chí lý của ông Tế Công mà nói ra, luôn luôn mình tu phải giữ trung dung để thăng hoa, chớ không phải ôm bên này, bỏ bên nọ, và đả kích bên này, đả kích bên kia; không làm được cái gì hết, rốt cuộc là tự hại mình mà thôi! Làm cho cái hồ nó không có phẳng lặng, nước nó không có trong, mất tịnh, cái phẩm giá mình lần lần sẽ mất đi. [03:37]
Dương Sinh: Thưa, con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường. Xin hỏi ân sư, bữa nay Thầy đưa con đi thăm những nơi nào trên cõi Thiên Đàng?
Tế Phật: Bữa nay chúng ta dạo thăm cảnh trời Ngũ Lão. Ngũ Lão cư ngụ bên ngoài ba mươi ba từng trời, tức là Đông Phương Đông Hoa Đế Quân hay Mộc Công, Tây Phương Tây Hoa Đế Quân hay Kim Mẫu, Nam Phương Nam Hoa Đế Quân hay Hỏa Tinh Tử, Bắc Phương Bắc Hoa Đế Quân hay Thủy Tinh Tử, Trung Ương Trung Hoa Đế Quân hay Hoàng Lão. Đó là những tinh hoa nguyên linh của Nguyên Lão, là thủy tổ của ngũ hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ). Chính khí phát xuất từ đó, rồi sau hóa sinh thành giống người cùng muôn loài động vật, thực vật.
Đức Thầy giảng: [04:33]
Cho nên nhiều người ở thế gian mang cái nguyên lý của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; mà nói tới Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ nó không biết là cái gì!
Kim là cái hành phổi, chất cay nó chạy về đó.
Mộc là gan, màu xanh nó mới trở về đó.
Thủy là thận, là nó chứa nước.
Hỏa là do tâm.
Thổ là do tỳ.
Đó! Cho nên 5 cái bộ phận đó mình nắm ở trong cơ thể, mà tu không có am hiểu; mà không am hiểu 5 cái bộ phận đó, nó khó tiến lắm. Cứ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” rồi một lần nó đi nó thanh nhẹ rồi, tới đó nó tự giác ngộ cái nguyên lý của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ trước hết, là cơ tạng này mình đang điều khiển. Mà những màu sắc đó nó sẽ biến hóa tới vô cùng, và với cái khả năng đó cũng vô cùng, nó đang biểu diễn ở trước mắt chúng ta này: những là hoa quả vạn vật là vật chất chế tạo tiến hóa, cũng là nằm ở trong Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ mà thôi, không ngoài cái đó; thiếu một món là không có sản xuất được cái gì hết trọi.
Mà chính chúng ta đang nắm cái huyền cơ đó, mà cũng không thấy. Nói tới Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ thì bỏ ở ngoài tai. Không thấy, không thấy cái phổi của mình, không thấy cái gan mình, không thấy cái bao tử của mình đang làm việc cũng như cái Vũ Trụ này, mà không biết! Cho nên mê muội, thị phi, hướng ngoại, lo chuyện bề ngoài, mà chuyện căn bản ở bên trong không chịu lo;rồi hướng bên ngoài, rồi cái tâm tôi nói: “Ô, tâm tôi thấy tôi yêu mọi người! Chà, tôi gặp tâm pháp rồi!”
Không phải vậy! Nguyên năng của mình, mình không hiểu, chưa tận độ nguyên năng, chưa khai mở nguyên năng, làm sao biết được giá trị của tâm pháp? [06:16]]
Cho nên các bạn tu đây rồi lần lần, lần lần, ráng thiền, từ ở đó nó bật ra, rồi nó thấy rõ ràng. Trước hết nó phải học cái nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật,” rồi đi tới cái Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; từ đó nó soi sáng lần lần các bạn mới thấy sung sướng, hạnh phúc.
Con người mà hiểu được là mới thấy hạnh phúc; mà không hiểu, không bao giờ thấy hạnh phúc! Phải hiểu!
À, như các bạn bước vào đây tu đạo rồi, các bạn hiểu, hiểu như Cha nói thương yêu, Thầy nói thương yêu, mà khi các bạn thấm thía vào sự thương yêu thì các bạn mới hiểu: “À, cái cơ năng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ của tôi nó đang phục vụ cho tôi, đang làm việc liên hệ với cả Càn Khôn Vũ Trụ, mà dưới quyền điều khiển của tôi! Rồi tôi mới tìm ra ai đã tạo ra cái đó?”
Té ra Đấng Cha Lành, nghĩa là vô hình, vô tướng, vô cực sáng suốt chiếu hóa, mà hỗ trợ cho chúng ta bất cứ giờ phút khắc nào! Mà chính ta là người phản bội mà thôi! Lúc đó ta nghiền ngẫm rồi chúng ta mới thấy sự thương yêu của chúng ta thấp hèn quá:yêu vợ, yêu con, yêu trong ích kỷ mà không yêu nhơn loại, mà không yêu toàn thể Càn Khôn Vũ Trụ! Cái trí tuệ quá thấp hèn, nhìn nhận tội lỗi mà học thêm, mà khai mở ra.
Uổng một kiếp người vô cùng, mấy chục tuổi rồi mà cái gì cũng không hiểu hết, tiếc thiệt tiếc: “Nếu tôi biết cái pháp này sớm rồi tôi tu sớm, tôi được biết bao nhiêu!” Nhưng mà cố gắng, hơn là không có.
Cố gắng đi, lo tu đi, rồi sẽ thấy trọn vẹn trong ta chớ không có ở ngoài; và không xin ai, nó đã có sẵn hết trọi rồi! Bài vở sắp đầy đủ cho chúng ta học, mà không chịu học thì tự mình lạc vào cảnh bơ vơ và không tiến. Cứ nói, “Tôi hay,” nói “Tôi giỏi,”mà giỏi chỗ nào, hay chỗ nào ở đâu?
Mà còn có cái sợ chết! À, hay, sao sợ chết?
Chưa quán thông, chưa hiểu rõ, chưa biết nguyên lý cả Càn Khôn Vũ Trụ là vẫn còn tăm tối và bơ vơ. [08:14]
Tế Phật: Chính khí phát xuất từ đó, rồi sau hóa sinh thành giống người cùng muôn loài động vật, thực vật; muôn loài vạn vật trong Vũ Trụ đều do khí ngũ hành sinh ra, cho nên gọi là Ngũ Lão.
Bữa nay mình phải mau tới Cung Đông Hoa. Mới hôm nào phụng chỉ viết “Thiên Đàng Du Ký,” thắm thoát giờ đã tới giai đoạn hai! Gánh nặng trên vai Dương Sinh đã trải qua nhiều khổ cực gian lao, tinh thần mỏi mệt khiến cho lắm lúc muốn ngất xỉu, điều đó thấy rõ lắm, nhưng nếu Con một mực tâm thành thì việc lên Trời tuy rất khó song sẽ chẳng khó. Cũng chẳng sợ gì nạn ma quỷ tới thử đạo, vì “gặp quỷ không cho là quỷ, quỷ tự mất; thấy ma chẳng kinh, ma tự diệt”. Muốn phổ độ chúng sinh tất nhiên thân mình khó tránh nổi sự chà đạp; tài năng phải được trui rèn mới mong sáng chói; Trời giúp đường lối, chỉ cần gắng gỏi mà thôi!
Đã tới cung Đông Hoa, Dương Sinh xuống đài sen.
Dương Sinh: Phong cảnh tươi sáng biết bao, khắp nơi cây cối xum xuê đủ các loại kỳ hoa dị thảo, trong ao sen đua nở, cá vàng bơi lội, không nhiễm một hạt bụi nhơ, quả là thế giới đào nguyên. Cung điện lớn phía trước, trên đề ba chữ “Đông Hoa Cung” nhìn nguy nga tráng lệ, khiến người ta phải kính nể.
Tế Phật: Dương Sinh chuẩn bị ra mắt Đông Hoa Đế Quân.
Dương Sinh: Cảnh tiên này khiến lòng người yên tĩnh như mặt nước lắng trong, quên hẳn tất cả sự ồn ào ở cõi thế gian vây bủa quấy rầy, các tiên đồng nhởn nhơ vui đùa, vẻ thiên chân không lo lắng, sung sướng biết là bao nhiêu! Vào trong điện thấy một vị tiên già ngự giữa điện, gặp luồng ánh sáng lung linh cảm giác tâm thần thư thái cùng thoải mái...
Đệ tử Thánh bút Dương Sinh phụng chỉ viết sách, bữa nay theo thầy tới Cung Đông Hoa, kính xin Đông Hoa Đế Quân chỉ giáo cho.
Đông Hoa Đế Quân: Dương Sinh hãy đứng lên! Quý Thánh Hiền Đường phát huy truyền bá văn hóa Đông phương, khuyên răn được người đời nhiều không kể hết, công đức quả là vô lượng, dân chúng trên đảo quý Đài Loan được hưởng nhiều ân phước, sống đời tự do, tôn giáo phát triển, khắp nơi thảy đều thay trời mở các thánh đường truyền dạy điều thiện. Lần này Dương Sinh lại được trời nhìn tới, ban sắc chỉ viết sách Du Ký quyển thứ hai để phổ hóa chúng sinh, thực quả là vinh hạnh. Văn hóa Trung Hoa cũng thuộc tinh thần văn hóa Đông phương, tôi lại cai quản linh khí toàn cõi Á Đông, cảm thấy trách nhiệm quá nặng nề mà đường đi tới lại quá xa xôi.
Dương Sinh: Tinh hoa Đông phương do ngài Mộc Công khai sáng, kính xin đức Đế Quân giảng giải rõ cho.
Đế Quân: Ngũ Lão có năm đức, phương Đông “nhân ái”, phương Tây “nghĩa khí”, trung ương “tín tâm”, phương Nam “lễ giáo”, phương Bắc “trí tuệ” hóa thành “ngũ thường” của nhân loại là “nhân, nghĩa, lễ, trí, tín”. Phương Đông: “Giáp, Ất, Mộc”. “Mộc” này đã trải qua vô số sự hỗn độn ban đầu nên đã thành “Lão Mộc Đầu”, còn gọi là “Mộc Công”. Mặt trời mọc phương Đông gọi là “Thái Dương”, ánh sáng mặt trời tỏa chiếu, thế giới sáng sủa, cho nên mặt trời mọc là “sinh”, mặt trời lặn là “tử”. Thần tạng gan của nhân loại trên trái đất do tôi cai quản, nếu gan hư cây khô, ắt sinh mệnh tiêu tan. Chúng sinh hàng ngày chạy Đông chạy Tây, lao khổ quá độ, cuối cùng từ Đông trở qua Tây, sinh ở Đông mà tử ở Tây, cho nên có câu nói: “quy Tây” hoặc “quy Tây Thiên” tức về phương Tây, về Trời Tây được biểu thị bằng hình ảnh mặt trời lặn phương Tây.
Dương Sinh: Kính xin đức Mộc Công kể lại tiểu sử của Ngài?
Đế Quân: Tôi do Tam Thanh hóa thành, lấy “mộc” để sống, cây cối mọc thành rừng ở chốn thế gian đều do tôi hóa thân, như tre làm đũa, gỗ làm bàn ghế, giường nằm, củi đun thậm chí đến cả cây bút giáng cơ, các pho tượng thần thánh thảy đều làm bằng gỗ do khí Đông Hoa hóa thành, và người phương Đông đã đem sử dụng thật là rộng rãi. Nhân vì hiện tại Kim Mẫu một mực ngay thẳng phổ độ các nguyên linh, thêm có phương Tây giúp đỡ muôn vật ở thế gian đi vào kỷ nguyên “thế giới kim ngân” như luyện kim, như đồng hồ, giường tủ, bàn ghế, bút viết, nĩa muỗng, chén đũa, nhà cửa, tàu bè, xe cộ, máy bay đều chế bằng kim loại, coi kim loại là quý giá. Nhân loại đã từ đời sống thiên nhiên tiến lên đời sống kỹ nghệ máy móc Tây phương, hình ảnh “Mộc Công” dần dần bị lu mờ chìm vào quên lãng. Tại các đô thị phần đông không còn cây lớn, chỉ thấy trồng nhiều cây nhỏ trong các chậu mà thôi, do đó đời sống đã trở thành khô khan cằn cỗi. Mỗi khi gặp được ngày nghỉ, dân chúng ùn ùn kéo nhau ra ngoài thành phố tìm kiếm “mộc công” để hưởng thụ cảnh tươi mát sáng sủa của đại tự nhiên. “Mộc khí” tức là khí sớm mai, khí tinh khiết có thể so sánh với khí trong lành của mùa Xuân, chỉ tiếc rằng người đời quá đắm chìm trong cảnh tửu sắc, của cải khiến gốc đạo của cây cối khô cằn rữa nát, khí của cây cối đã mất, nên người đời mắc các chứng bệnh thuộc về ngũ tạng càng ngày càng nhiều.
Dương Sinh: Đức nhân của Mộc Công quả lớn lao vô cùng, chẳng rõ chúng sinh làm cách nào học tập được “mộc đức” để mà tu đạo đây?
Đế Quân: Vì mong cứu độ chúng sinh dưới gầm Trời, ta nay đặc biệt chỉ phép tu hành như sau: “Mọi người đều sinh ra từ khí ngũ hành, song vì chìm đắm trong cõi phàm trần, tinh thần hao phí quá nhiều, khiến cho ngũ khí chẳng thể nào triều nguyên nổi, cuối cùng không trở về được nguồn cội, đem khí “nguồn gốc” ném vào “ngũ thể” khiến cho tan loãng, tiên thể thuần chân biến thành thân xác què cụt, linh khí thất tán, vô phương trở về chỗ đứng ban đầu. Tôi nay đặc biệt lấy khí nhân đức của Ngũ Lão ban phát cho chúng sinh để cứu độ họ.
I. Giáp Ất Đông phương thuộc “Mộc” ở trên Trời gọi là “nguyên” tức nguồn cội, ngũ sắc thuộc “thanh” tức xanh, ở dưới đất bốn mùa thuộc “xuân”, “Thanh Đế” tức vua xanh hóa sinh xuống cõi thế gian là Phục Hy, nhân luân ngũ thường thuộc “nhân”, nhân thân chủ về “gan và gân”, ngũ giới chủ về giết chóc.
II . Nguyên nhân tán loạn “mộc khí” sở dĩ biết được như trên là vì:
1. Mộc: Xưa nhà tre nhà gỗ, nay thay bằng cốt sắt xi măng, nhà lầu, cao ốc. Sắt đá cứng cỏi vô tình không bằng cây rừng rất giàu sức sống, giậu tre thay rào sắt, có thể ngăn cản được sức tấn công từ ngoài vào, song lại tự giam mình ở chính giữa, vì sống ở trong phòng bọc thép trên lầu cao, cơ hội tiếp xúc với ánh mặt trời giảm thiểu, cho nên mộc khí mất đi.
2. Nguyên: Nguyên là cội là nguồn là sự tròn trịa. Ngũ thường của Trời là “Nguyên, hanh, lợi, trinh, càn” thì nguyên là cội nguồn của muôn gốc. Như “nguyên đán” ngày đầu năm, “nguyên thủy” lúc ban sơ, “nguyên bản” gốc ban đầu. Người đời nay yêu thích hư vinh, chẳng chuộng gốc, chuyên đầu cơ để tính chuyện thủ lợi, kinh doanh không phải bỏ vốn mà mong kiếm lời nhiều, ký chi phiếu không tiền bảo chứng, thiếu tiền liền tính chuyện man trá, có tiền tính chuyện lợi dụng, chôn vùi bản tính. Có lắm kẻ chẳng lo giữ gìn “chân tính tình” sửa soạn son phấn áo quần cho đẹp mắt, chế tạo thuốc giả, đánh tráo ruột giữ nguyên vỏ. Không khí, nước bị ô nhiễm chẳng thể phục hồi được nguồn cội trong sáng mới mẻ cho nên nguyên khí bị mất đi.
3. Xuân (xanh, gân): Mùa Xuân là mùa đầu của bốn mùa, ngũ sắc thuộc về màu xanh, trong cơ thể con người thuộc về gan, vào tiết xuân gân dãn, vạn vật sinh trưởng mạnh mẽ, vận hành có thứ tự theo thiên đạo, cho nên không thể coi bốn mùa đều là xuân mà phải chia ra làm bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông, bày ra cảnh thay cũ đổi mới dưới gầm Trời. Người đời nay xuân tình phát triển mạnh mẽ nên dục tính sớm nẩy nở, chưa lớn đã bẻ, chưa chín đã ăn, dễ lớn nhưng mau tàn, cho nên tuổi thanh xuân sớm đứt đoạn, chưa già đã suy yếu, toàn thân gân xương đau nhức, như mặt trời vừa mọc phương Đông đã vội chìm về phương Tây, gió mùa Đông thổi tới, khí lạnh tràn về. Người phản bội ý Trời ắt gân cốt suy đồi già nua, huyết quản tắc nghẽn, tay chân rã rời mỏi mệt, đều là do gió xuân mất khí nhập vào thân.
4. Đức nhân (giới sát): Ngũ thường gồm nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, ngũ giới gồm chém giết, trộm cướp, dâm dục, bậy bạ, rượu chè. Đông phương thuộc nhân đức nên giới sát, chỉ có những kẻ bất nhân mới ham chém giết. Trời vốn hiếu sinh kiêng cữ sát sinh. Người và vật đều tiếc mạng sống mà cầu khỏi chết, như bầy kiến nhỏ bị lăn xuống nước mà vẫn cố giành nhau ngoi lên bờ, huống chi mạng sống của con người, chẳng có quan hệ với Trời sao? Phàm những kẻ dùng dao, bút, miệng lưỡi sát hại kẻ nhân đức, hoặc gài bẫy hại người hiền lương đều là phi nhân, thất đức. Sát khí thịnh mà nhân khí ít, cây cối gặp sự chém giết, cành đứt khô héo. Kẻ nhân đức thì sống thọ, kẻ bạo ngược thì chết yểu, giận làm thương tổn tới gan, y học đã chứng minh điều này. Sở dĩ người đời ham chém giết khiến cho mộc khí tiêu tan chẳng sống được lâu, như một kẻ phạm tội giết người, trước sau cũng bị hình phạt xử tử, chặt cành cây kẻ khác đang trèo sẽ có lúc bị kẻ khác chặt cành mình đang leo. Hành động bất nhân gặp quả báo bất nhân, chẳng chút sai lệch. Trên đây là nguyên lý tương sinh tương khắc của thuật tu tập “mộc đức”, chúng sinh nếu như giữ được tâm quý trọng sự sống ắt sẽ được sống lâu, còn hành động bạo ngược ắt tự chôn, cái lý của sự tu đạo đều nằm trong lẽ này, hợp đạo thì nên, thất đạo ắt bại, chúng sinh phải giác ngộ điều đó.
Dương Sinh: Cảm tạ Mộc Công đã phân tích rõ nhiều khía cạnh của chân lý để giáo hóa chúng sinh.
Đế Quân: Tôi hướng dẫn Dương Thiện Sinh đi quan sát thắng cảnh Đông Hoa, để thấy rõ sự ảo diệu của tạo hóa.
Dương Sinh: Cảm tạ Đế Quân đã ban ân phước cơ duyên may mắn.
Đế Quân: Mời đi theo tôi... Hai vị hãy nhìn khu vườn rộng mênh mông kia, nào như cây cối, tre trúc, hoa cỏ, dược thảo, rau đậu v.v...
Dương Sinh: Khu vườn đó giống hệt một khu nông trường rộng lớn trồng đủ loại, nào như các thứ cây ăn trái, các loại lúa mạch, lúa mì, lúa nước mơn mởn nõn nà, cả một thế giới xanh tươi.
Tế Phật: Màu sắc của thứ nào thứ đó đều tỏa ra một sức sống mãnh liệt, phong cảnh Đông Hoa quả là quá trù phú tốt tươi, xứng đáng là vị chúa tể cai quản về thực phẩm để nuôi sống trần gian. Các loại lúa và rau là lương thực của loài người, dược thảo là để chữa lành bệnh nhân loại, hiện thời Đông Hoa ân ban thật quá nhiều thứ.
Đế Quân: Các loại lúa và rau là thực phẩm cơ bản để nuôi sống nhân loại, tôi đã tưới linh khí xuống để cho các thứ đó sinh sản lớn lên, cung ứng cho người đời dùng làm vật thực cần thiết cho lục phủ ngũ tạng. Các loại thực vật này lúc lớn lên sẽ hy sinh tính mệnh nhỏ bé của mình để cung cấp thức ăn cho nhân loại. Chúng đã tập trung sinh mệnh để làm thành thánh mệnh tức đại mệnh của loài người cùng loài vật, đó chính là tinh thần chí công vô tư. Trời ban vật thực để duy trì sự sống của con người, vậy mà con người hết ngày này qua tháng khác báo đáp lại bằng hết tội ác nọ đến tội ác kia, thì quả là chẳng xứng đáng chút nào. Một hạt lúa lúc sống biến hóa thành hạt gạo trắng, khi chết nuôi sống biết bao sinh mệnh. Do đó có thể nói một hạt thóc chết đi tức là chỉ thoát xác gởi hồn sống qua nơi thể xác khác, gọi là tử song thực ra vẫn sống mặc dù chẳng thấy có vẻ thiết thực chút nào. Như một kẻ già nua chết đi, kỳ thực thì người đó chẳng hề chết, bởi vì khi những hài nhi trai gái chào đời chính là lúc đời sống mới của họ lại tiếp tục tái sinh, đó chính là thể xác tuy chết đi song tinh thần còn lưu lại thế gian. Tính linh họ sau khi thoát li xác thịt, trở lại cõi Trời sống tiêu dao, như bữa nay Dương Sinh đã nhìn thấy, sự sinh hoạt nơi này hoàn toàn sống động đẹp đẽ. Do đó muốn được hưởng phúc sung sướng như thế này hẳn là lúc sống ở dương gian phải lo tu sửa. Người đời đều có chân bản tính này, hôm nay đặc biệt trình bày về phương pháp làm cách nào đạt được công trình ấy, xin hãy đọc cách thức chỉ dẫn dưới đây:
1. Đông Hoa là sinh mệnh của lúc sớm mai từ Đông phương phát khởi lên, người ta ai mà chẳng theo đó tỉnh dậy rời khỏi giường? Nếu như lại tiếp tục nằm xuống thì chẳng thể hưởng đặng khí ban mai trong lành, mà toàn hít thở tử khí trần trược, bởi vậy nếu lìa bỏ Đông Hoa thì càng tiến tới sẽ càng xa lìa.
2. Ánh sáng huy hoàng của Đông Hoa tỏa chiếu khắp trần gian, chẳng chiếu riêng ai, vậy liệu ta có hấp thụ được chút nào nơi buồng phổi, trái tim không?
3. Kẻ khác thăng quan, phát tài, tiến bộ, còn ta liệu đã gột sạch được tâm oán hận cùng mắt đục ngầu để khỏi còn ý định đạp đổ các kẻ vừa kể ở trên không? Những tia gân máu đỏ tía đầy sát khí biểu lộ lòng ghen ghét muốn hãm hại kẻ khác, như thế là đoạn tuyệt với linh khí sống động cơ bản, cản trở sự giúp đỡ lẫn nhau để cùng tồn tại, ly khai hẳn với linh khí của Đông Hoa giàu có và bất diệt.
4. Tâm giả dối là chỗ không ai nhìn thấy nên được kêu là phòng tối, bình thường những nơi đó sự tình chẳng thể làm cách nào cho sáng tỏ nên khi gặp khốn đốn sẽ chẳng ai cứu nổi. Cây trồng trong phòng tối không có ánh sáng là bởi vì nó đã đoạn tuyệt với linh khí Đông Hoa.
5. Liệu có được sinh khí mãi không? Giận sẽ làm hại gan, khí giận dữ như cuồng phong bạo vũ, sẽ tàn phá hoa cỏ cây cối, lá rụng tơi bời, khiến cho huyết khí đảo lộn, thần khí thác loạn, sẽ chết non chẳng thể sống thọ được, đã phá hủy mất gió hiền nắng đẹp cùng sự hân hoan đón mừng linh khí Đông Hoa nồng nàn thắm đượm.
6. Luôn gần gũi rừng cây đại tự nhiên để hít thở không khí trong lành, ăn rau trái tươi, hàng ngày tắm ánh nắng mặt trời thoải mái tự nhiên, thanh tĩnh không nhiễm trần trược, khiến tâm thần thêm sáng suốt khỏe mạnh, linh khí Đông Hoa tràn ngập có thể sẽ giữ mãi được vẻ thanh xuân tươi thắm.
Trên đây là 6 quy tắc, nếu như ai tuân theo được, ắt hẳn chẳng cần tu đạo lớn, hành đức lớn, tự nhiên tương hợp làm một với đạo lớn Đông Hoa, sau khi chết sẽ cùng linh khí giao tiếp, phơi phới bay thẳng về cõi Trời vô cực cùng ta sum vầy, thành tựu được đại đạo vô thượng. Người đời tu đạo chẳng có con đường nào là con đường tắt để có thể bảo trì nổi ánh sáng thanh xuân của tâm cảnh, tự nhiên là tâm trẻ thơ con đỏ, một khi đã hấp thụ được đầy đủ linh khí Đông Hoa, chắc chắn sẽ trở thành vị Đông Hoa Đế Quân, Mộc Công Lão Nhân vậy. Khi mặt trời mọc ở phương Đông, vạn vật thức tỉnh, khôi phục lại nguyên khí, cây cỏ đua mọc tốt tươi, hân hoan đón mừng sự vinh hiển, cho nên phương Đông là chốn khởi đầu cho sự sinh tồn của vạn vật. Người đời lo tính toán cách kiếm ra tiền, sớm tính chiều tính, nhưng để cho sự tính toán được sáng suốt hẳn là chỉ vào lúc ban mai. Cây cối sinh trưởng thời tiết thích hợp nhất là mùa Xuân, cho nên có thể coi trong một năm thời vận tốt nhất là mùa Xuân. Kẻ tu đạo phải học tinh thần Đông Hoa thì sự tu luyện mới sớm đạt thành. Cây xanh hít khí trời hút khí đất, còn cây khô lìa trời bỏ đất, từ cây sống biến thành cây chết. Cho nên con người cũng vậy, đứng được thì làm người, gẫy đổ thì làm quỷ, chúng sinh có thể nhìn rõ cảnh sụp đổ của đời người lúc vận số tới hồi kết thúc, do đó còn phải lo ngưng hành động, lập công lập đức, giống như cây sinh cành nẩy đốt, mọc đầy rừng đạo. Mười năm trồng cây, cây trăm năm kẻ sau được hưởng bóng mát, tạo được phúc cho nhiều người để tránh cảnh xương khô, thịt nát giống như cây mục chẳng dùng được việc chi, và cây khi đã khô muốn sống lại e rằng cũng khó khăn lắm lắm. Xin lưu lại dưới đây mười bài thơ đạo để gởi gấm ý trên, mong người đời xem đó mà giác ngộ.
I
Âm dương động tĩnh bất năng thôi
Uổng phí tinh thần khứ vọng vi
Đạo tại mục tiền đa tự đạt
Châu tàng phúc nội thiểu nhân tri
Nhan cư lậu hạng tâm thường lạc
Thuấn xứ thâm sơn chí bất di
Thiên hạ hồn nhiên vô nhị lý
Cưỡng phân tôn giáo chuyển chi li.
Dịch
Âm dương động tĩnh mãi không thôi
Thần trí tiêu hao uổng cuộc đời
Đạo ở bên mình thành cách biệt
Đức Thầy giảng:
Thần trí tiêu hao, uổng cuộc đời ghê lắm! Dâm dục nó mới tiêu hao cái đó. [29:59]
Đế Quân:
Ngọc nằm trong bụng tưởng xa vời.
Ngụ nơi ngõ hẹp lòng không động
Dạo chốn núi sâu dạ chẳng dời
Cõi thế vốn hòa cùng một lẽ
Chia lìa tôn giáo mới phân hai.
II
Bất cùng phụ mẫu vị sinh thân
Khước khứ mê tu thụ khổ tân
Bế mục tồn tư giai thị vọng
Tử tâm khô tọa tận phi chân
Yêu tri động tĩnh tham thiên địa
Tu thức phù trầm định chủ tân
Tính mệnh hỗn nhiên thành nhất phiến
Thử thời vô ngã diệc vô nhân.
Dịch
Nguy khốn mẹ cha cũng ráng sinh
Bởi mê tu đạo cực thân hình
Nệ tình nhắm mắt càng tăm tối
Chấp trí ngồi thiền chẳng tỏ minh.
Đức Thầy giảng:
Cái trí mình còn chấp, ngồi thiền không có thể nào mà sáng đâu. [31:02]
Đế Quân:
Động tĩnh đất trời cần hội hợp
Nổi chìm chủ khách phải tường tinh
Hỗn mang tính mệnh chung cùng khối
Khi ấy không phân bạn với mình.
III
“Thân, tâm, thế, sự” tứ hư danh
Đa thiểu mê nhân bị hệ canh
Họa hoạn chỉ nhân quyền lợi đắc
Luân hồi đô vị ái duyên sinh
An tâm tuyệt tích tòng thân động
Xử thế vong cơ nhiệm sự canh
Xúc cảnh ngộ duyên thường ủy thuận
Mệnh cơ vĩnh cố tính viên minh.
Dịch
“Thân, tâm, thế, sự” bốn hư danh
Bao kẻ lầm mê đã cố giành
Hoạn nạn đều do quyền với lợi
Luân hồi đều bởi dục và tình
Lắng tâm để tránh thân dao động
Tĩnh trí hầu mong đạo đạt thành
Hợp cảnh hợp duyên nên mọi việc
Vận may vĩnh viễn hưởng quang vinh.
IV
Tiên thiên diệu lý bản vô ngôn
Cử khẩu tài khai thuộc hậu thiên
Học giả phân nhiên thành dị kiến
Bất cùng phụ mẫu vị sinh tiền.
Dịch
Tiên Thiên diệu lý vốn không lời
Miệng lưỡi ba hoa phản ý Trời
Hành giả nếu như còn chấp trước
Chẳng cùng cha mẹ sống trên đời.
V
Thần ái sinh nhân nhân tổn thần
Lao tâm phí khí táng kỳ thân
Thống tai thế thượng giai như thử
Đạt đạo thông thần hữu kỷ nhân?
Dịch
Thần mến sinh người người hại thần
Lao tâm tổn khí mệt cho thân
Thương thay hầu hết đều như vậy
Ai kẻ đạo thông ở cõi trần?
VI
Vị thức chân không mạc thuyết không
Chấp không dị thất chủ nhân ông
Dục tri không lý chân tiêu tức
Tận tại hồng mông vị phán trung.
Dịch
Chửa ngộ chân không chớ nói không
Chấp không dễ mất chủ nhân ông
Hư không chân lý xa vời vợi
Vào lúc đất trời chửa mở mang.
VII
Học đạo yêu tri sinh tử sự
Bất tri sinh tử mạn cầu Tiên
Năng tri sinh xứ phương tri tử
Khứ trụ vô cầu nhậm tự nhiên.
Dịch
Học đạo phải rành lẽ tử sinh
Chớ cầu Tiên Thánh nếu chưa rành
Hiểu rành được lẽ sinh cùng tử
Trói buộc cởi xong đạo đạt thành.
Đức Thầy giảng:
Cho nên cái tâm của chúng ta không nên trói buộc bất cứ một chuyện gì; cái gì nghe qua rồi cũng thả lỏng và tự sử dụng phần sáng suốt của chính mình để tiến hóa. [34:00]
Đế Quân:
VIII
Doanh doanh viễn lý chư nghi cương
Niệm niệm năng khai chúng diệu môn
Thức phá vọng duyên vô chấp tướng
Hiệu nhiên tâm cảnh bất tằng hôn.
Dịch
Vùng vẫy lìa xa mọi buộc ràng
Cửa huyền hai cánh phá tan hoang
Đứt duyên thức mở không mê chấp
Tâm cảnh sáng trưng ánh đạo vàng.
IX
Tu hành yêu thức chủ nhân ông
Bất thức tu hành tận lạc thông
Năng ngộ chân thường phương đắc đạo
Xuất ly tam giới hiện thần thông.
Dịch
Tu hành phải biết chủ nhân ông
Chẳng biết tu hành hẳn uổng công
Không ngộ “chân thường” không đắc đạo
Xa rời “tam giới” hiện thần thông.
X
Đả phá hồng mông khiếu
Đô vô Phật dữ Tiên
Tức phi tâm ngoại diệu
Bất thị khẩu đầu thiền.
Tẫn nhật ưu du quá
Thông diêu tự tại miên
Ủy thân tiềm tuyệt cảnh
Vạn sự phó chi thiên.
Dịch
Hồng mông phá lủng lỗ
Không Phật cũng không Tiên
Tâm tức tâm minh diệu
Miệng là miệng chánh thiền.
Trọn ngày lo lắng biến
Suốt tối ngủ nghê yên
Cảnh tuyệt gởi thân xác
Mặc trời mọi việc quên.
Người đời nếu muốn được ta tiếp khí linh, trước hết phải bình tâm tĩnh khí, vì tâm lưu giữ khí để ban phát cho thân cùng khắp chốn, do đó có lời tụng như sau:
|
Đông Thiên cửu môn |
Chín cửa Đông Thiên |
|
Trung hữu Thủy Hoàng |
Giữa có Thủy Hoàng |
|
Xuất nhập Tam Thanh |
Ra vào Tam Thanh |
|
Ngao yến hoa phòng |
Mở tiệc hoa đăng |
|
An trấn linh ngục |
Ngục thiêng yên ổn |
|
Dịch vân hưng mang |
Mây trải mênh mông |
|
Thượng nhiễu thanh hà |
Phủ kín sông xanh |
|
Cửu thiên vạn trọng |
Chín Trời chất nặng |
|
Tham giá vũ liễn |
Xe nhẹ chuyên chở |
|
Thập nhị phi long |
Bay rợp bóng rồng |
|
Tả thị thanh yêu |
Trái có trẻ hầu |
|
Hữu vệ thần đồng |
Phải có trẻ trông |
|
Bả chấp giản tịch |
Mang theo sổ sách |
|
Thanh trát ngọc văn |
Cùng thẻ vua phong |
|
Hạch định tiên danh |
Xét định tính danh |
|
Liệt ngôn thượng cung |
Những điều thưa trình |
|
Kim nhật đệ tử |
Bữa nay đệ tử |
|
Thỉnh trần sở ngôn |
Xin đọc rõ ràng |
|
Thân bội xích thư |
Sách đỏ thân mang |
||
|
Danh tham đế đường |
Trình vua họ tên |
||
|
Nguyện Thần nguyện Tiên |
Mong Thần mong Tiên |
||
|
Thanh lục bộ trung |
Tra sổ rõ ràng |
||
|
Thượng hồi linh giá |
Xe thiêng trở lại |
||
|
Lai giáng ngã phòng |
Phòng tôi ở chung |
||
|
Nhị khí hỗn hợp |
Hai khí hòa hợp |
||
|
Hóa hình anh mông |
Hình hóa sáng trong |
||
|
An trị can phủ |
Trị an tạng phủ |
||
|
Chiêu trí hoa quang |
Phát huy điển quang |
||
|
Linh huy lưu quán |
Anh linh tràn ngập |
||
|
Diện sinh kim dung |
Mặt lộ ánh vàng |
||
|
Tọa chí tự nhiên |
Ngồi được tự nhiên |
||
|
Thần minh giao thông |
Thần minh suốt thông |
||
|
Thiên địa vô cùng |
Trời đất không cùng |
||
|
Thân đắc trường sinh |
Thân được trường sinh. |
||
Bài chú linh thiêng trên đây, nếu như kiên trì tụng niệm, tâm hồn ắt trong sáng không bị ô nhiễm, luôn luôn thanh tĩnh yên vui.
Dương Sinh: Xin hỏi đức Mộc Công, Ngài và đức Tam Thanh có quan hệ thế nào?
Đế Quân: Giáo chủ Tam Thanh với Ngũ Lão Đế Quân có nguồn gốc sâu xa, Tam Thanh thành Tam Hoàng, Ngũ Lão hóa thành Ngũ Đế. Thái Thượng Lão Quân lại là nguyên linh của tôi, rồi tôi lại biến hóa mà giáng sinh xuống phàm làm Lão Tử, khai mở tôn giáo của Đông phương, cho nên còn gọi là Đông Hoa giáo chủ, song người đời chỉ rõ là Lão Quân hóa sinh làm Lão Tử, đó là nguyên nhân Ngũ Lão hóa thành Ngũ giáo. Trung Hoa còn gọi là Trung thổ, hoặc Đông thổ, tôi hóa làm Phục Hy là một đế trong Ngũ Đế, vì là nguồn gốc của đạo thống nên còn gọi là Thanh Đế. Hoàng Lão hóa thành Hoàng Đế, do đó nói đến văn hóa Đông phương ắt phải lấy thuyết Hoàng Lão làm căn nguyên, bởi vậy Trung thổ với Đông thổ có quan hệ rất gần gũi.
Tế Phật: Kính lạy đức Hậu Mộc Công bữa nay đã mất nhiều thời giờ, bữa khác lại tới xin đức Mộc Công chỉ giáo thêm cho.
Dương Sinh: Bữa nay đệ tử theo thầy tới đây, cảm tạ Đông Hoa Đế Quân đã tận tình chỉ giáo, nếu như có điều chi thất lễ kính mong đức Đế Quân rộng lượng tha thứ, xin cáo từ.
Đế Quân: Kính tiễn hai vị trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Dương Sinh lên đài sen, chuẩn bị trở về Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [39:43]
Chúng ta đọc đến đây, chúng ta đã thấy rõ rồi: chúng ta đã có thiền viện gần tất cả những cây cối xanh tươi tốt đẹp; Bề Trên đã dụng ý hướng độ tâm linh để học đạo, vừa có pháp, vừa gần Mộc Công, để có cơ hội thức tâm.
Cho nên, các bạn nghe qua đây rồi sẽ nghe đi nghe lại; có gì thắc mắc chúng ta phải đóng góp, phải hỏi, rồi chúng ta mới áp dụng đúng trong cái đời sống của chúng ta.
Có đầy đủ mọi thứ hỗ trợ cho chúng ta tiến hóa, mà chính chúng ta vì tăm tối, bận rộn, ngu si, lười biếng thành ra tự xa hết tất cả những sự tự nhiên và siêu nhiên.
Cho nên, càng đọc “Thiên Đàng Du Ký” thì càng thấy rõ tất cả vạn linh đang hỗ trợ cho chúng sanh tiến hóa;mà chúng sanh đang cũng là hỗ trợ cho vạn linh đồng tiến chung trong một cái Vũ Trụ quân bình cởi mở và thanh nhẹ.
Cho nên, người tu lúc nào cũng phải gần những cái rừng xanh để có sự sống; mà trong sự sống đó là hoàn toàn để học đạo chớ không phải sự sống chơi giỡn như thế tục và tạo sự tiêu hao và tự hủy lấy chính mình.
Cũng đã tới giờ rồi! Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn! Rồi chiều nay các bạn xét lại rồi sẽ hỏi sau. [41:10]
[Kết thúc buổi học ngày 13/10/1987]
[Sang buổi học ngày 14/10/1987]
Đức Thầy giảng:
Ngày hôm qua, nay, các bạn đã học không ít về một cái lề lối trao đổi từ tâm thức cho đến lý luận, để tìm ra những sự sai trái của chính mình mà ăn năn hối cải trong một tinh thần nhịn nhục, nhẫn hòa học hỏi để tự tu tự tiến. Trong đó các bạn, không nhiều thì ít, cũng đã thu lượm được và biết rõ rằng:
Tại sao ta đến đây?
Để học những gì khác hơn ở gia đình, khác hơn trong cuộc đời đã qua, khác hơn đường lối tu học đã qua.
Bây giờ ta tu, ta phải chiêm nghiệm, ta phải tự hiểu trong nội tâm ta có gì?
Có tâm, có tánh!
Luật Trời có trước.
Mà người đời có tánh. Tánh người sái quấy, mê chấp, cống cao ngạo mạn; cho nên đời phải đặt ra cái luật để cho nó điều hòa.
Luật đời có sau luật Trời.
Mà luật đời do đâu tạo ra?
Do tánh!
Tánh tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, phá quấy; cho nên phải đặt luật ra để làm cho nó điều hòa và dẫn dắt cho nó tiến hóa! Thì luật đời là do tánh, mà thôi: Càng ngày càng bày ra chuyện thì càng ra luật; mà luật đó cũng là luật trung hòa dẫn tiến.
Mà luật Trời đã có sẵn. Khi các bạn giáng lâm xuống thế gian đã ôm luật Trời rõ ràng: có đầu, mình, tay chân đầy đủ, không thiếu cái gì hết. “Thiên Đàng Du Ký” nói cái gì thì trong khối óc các bạn có cái nấy, cơ tạng các bạn có cái nấy: Đông Hoa Mộc Công thì các bạn cũng có bộ phận Đông Hoa Mộc Công, có tim, gan, tỳ.
Gan là… Đông Hoa Mộc Công, bộ phận đó liên hệ với Đông Hoa Mộc Công.
Có đầy đủ hết, nhưng mà tại sao mình nghe mình không hiểu? Mình cũng nghe qua, cũng đọc qua mà không hiểu!
Bây giờ đọc lại thì thấy nó mới!
Tại vì mình quên mình, và không khai thác những gì mình sẵn có! Chỉ có bản chất lười biếng, chờ người ta làm sẵn cho mình ăn, cho nên không thu nhận được.
Cho nên ngày hôm nay các bạn phải thực hành trong cái phương pháp Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, Thiền Định, rồi mới dùng cái nguyên khí của Trời đất khai thác những cái gì khả năng sẵn có của chính chúng ta, chúng ta mới ứng.
Khi mà chúng ta nghe được “Thiên Đàng Du Ký,” “Địa Ngục Du Ký,” “Nhơn Gian Du Ký,” hay bất cứ những chuyện gì ở ngoài đời, chúng ta có thể đem vô so sánh trong nội tâm, nội tạng ta, chúng ta thấy nó nằm ở dung điểm nào!
Trong mấy ngày học hỏi, các bạn chưa đầy đủ thanh tịnh, chưa thấy rõ rằng đang ở dung điểm nào. Nghe, nói, luận thuyết, rồi để tìm hiểu cái chuyện bên ngoài không; bên trong chưa biết!
Hôm nay tôi cho các bạn biết rằng: Hổm rày đang giải tỏa phần trược điển của nội tâm của mọi người: ngày hôm nay phải lui về với sự thanh tịnh chơn giác và để nhận lại tất cả những gì bên ngoài có là bên trong có.
Ví họ là mình!
Khi một người nào giảng bài, hay luận thuyết một cái gì, chúng ta phải xét trong ta có không?
Mới mau nhận được những đường lối thực tế và thực thi cho tâm linh tiến hóa.
Không có một mảy may nào bên ngoài có mà bên trong bạn không có!
Nhưng mà các bạn không nên bỏ các bạn nữa! Trở về với các bạn, tận dụng cái nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ để khai mở cho vạn linh đồng hưởng như phần hồn đồng hưởng; chớ không phải, “Phần hồn tôi nghe được, tôi hiểu, được rồi, tôi chịu, tôi chấp nhận”; mà bên dưới không biết!
Cho nên mình phải trì kỳ chí truyền bá.
Ở bên dưới cũng vậy nữa: phải thường học những cái chơn lý sáng suốt để trở về với luật Trời, thì chúng ta mới thấy dung diểm chúng ta đang ngự ở đâu. [45:00]
Các bạn có đến, có đi đàng hoàng, có trật tự chớ không phải không có trật tự, nhưng vì nương theo cái tánh làm cho mất trật tự: sợ bên ngoài, dị nghị, không xem họ là mình.
Tất cả họ là mình, thì mình mới có thể bình tâm học hỏi được.
Nói “Người này khác hơn người tôi, người tôi khác hơn người khác,” là tự nhiên mình tự tạo một đường lối kỳ thị và không mở tâm, không mở trí cho chính mình; cái thức hòa đồng không có.
Tới ngày hôm nay truyền bá cái “Nam Mô A Di Đà Phật” mà rốt cuộc niệm đi niệm lại cũng lôi thôi! Các bạn phải nhớ kỹ rằng trách nhiệm của các bạn, chính các bạn là người khai thông cho các bạn, và học cái khóa gì, khóa nào của Vô Vi đều từ thiêng liêng, chớ người mang thân xác khuyên dạy các bạn cũng đều kêu các bạn trở về với chính các bạn.
Vì sao?
Chỉ có một con đường lối đó không bị lừa bịp mà thôi!
Nếu hướng ngoại là chắc chắn là bị lừa bị!
Mà trở về nội tâm của chính mình không bị lừa bịp nữa. Đó là con đường chánh giác.
Mà cái pháp tu nào khứ trược lưu thanh thì chúng ta nên thực hành để đi đến.
Còn cái pháp nào mà nhờ đỡ quá thì tự nhiên chúng ta sẽ là lệ thuộc và điều khiển bởi ngoại giới. [46:19]
Cho nên, chúng ta đã có duyên may biết được “Địa Ngục Du Ký” và biết rõ do tâm do tánh tạo ra cái Địa Ngục. Rồi “Thiên Đàng Du Ký” cũng do tâm mà thể hiện mở ra đi tới Thiên Đàng. Đó!
Tất cả đều do tâm.
Mà ngày hôm nay các bạn là ôm tâm, giữ tâm, khai tâm, và tự tiến trong tâm thức của các bạn; mà quên cái đường lối đó là tự hành hạ mình và gieo rắc sự đau khổ bất cứ giờ phút nào, cái cơ duyên lành mạnh tự nó biến mất!
Cho nên phải hiểu rõ con đường tu và mức tiến và dung điểm của chúng ta đang ở đây để làm gì?
Chúng ta nhứt định phải tiến, phải phá vỡ những gì chúng ta chưa hiểu, và khai thông đường để chúng ta đi và dẫn những người kế tiếp tự đi.
Đó là đường lối chánh giác.
Từ hồi nào giờ, sự thuyết giảng của tôi không cho bất cứ một ai ỷ lại; giữ tâm thanh tịnh để tu tiến.
Nhưng mà nhiều người vọng động, hướng ngoại, tưởng cuộc đời này là vĩnh cửu, tạo thế này, tạo thế nọ, rốt cuộc là lường gạt mình mà thôi.
Cho nên lui về thanh tịnh thì các bạn sẽ đi nhanh hơn; và thực tế các bạn sẽ nhận xét những gì các bạn tiến rõ rệt, và không cần ai phân tách cho các bạn nữa.
Cho nên, ngày hôm nay cơ duyên được ngồi lại với nhau trong sự thương yêu và xóa bỏ sự dị biệt giữa con người và con người, lấy tình người đối đãi với nhau và hiểu đạo trong người.
Mọi người đều có đạo trong tâm, mà sự đối đãi quá tồi tệ thành ra nó mất đạo.
Mà sự đối đãi công bằng với nhau thì tự nhiên thể hiện cái đạo pháp trong tâm. [48:12]
Cho nên, phương pháp tu học của Pháp lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí nói rõ rằng: khoa học huyền bí mắt phàm không thấy, chính chúng ta tu chúng ta khai triển chúng ta mới thấy được sự huyền bí trong nội tâm chúng ta đã thay đổi: trước kia chúng ta chấp nhứt, ghen ghét, buồn tủi; ngày nay chúng ta không còn!
Đó là cái khoa học huyền bí rồi, đã thay đổi rồi, bước qua một lãnh vực mới rồi… Và hòa đồng với các chư Tiên, Chư Phật, rồi đi lên hội nhập với Đấng Cha lành… là bao nhiêu tỷ năm xa cách chúng ta, ngày nay chúng ta có cơ hội tương ngộ để chúng ta dụng sự sáng suốt trở về với cái cảnh đó.
Tâm các bạn càng ngày càng hướng thượng, đức tin càng mạnh, thấy đường đi rõ rệt, thì cái giờ các bạn lìa thân, các bạn đi đâu?
Chắc chắn là các bạn trở về đó rồi! Chỗ đó là thanh nhàn, chỗ đó là có tất cả những nền văn minh từ xa xưa tới ngày hôm nay vẫn khai triển vô cùng, đóng góp và xây dựng cho các bạn; thì hòa làm một rồi, lúc đó chúng ta mới kêu bằng cứu đời, cứu độ chúng sanh.
Mà ngày hôm nay chúng ta tu, không vận dụng sự sáng suốt sẵn có của chính mình, thì tự bỏ bê mình, làm sao mình tiến?
Cho nên chúng ta đầy cơ duyên tốt đẹp để học hỏi, đầy sự may mắn hỗ trợ cho chúng ta có cơ hội thức tâm; chỉ thiếu sự hành triển của cá nhơn mà thôi!
Mọi người trở về với quân bình sẵn có, là một con người sang trọng nhứt tại thế gian này: Không tham, không đòi hỏi, không mê dục nữa! Hỏi, cái xã hội tốt không?
Thật sự người thế gian được gặp người lành rõ ràng!
- Người lành nó đem gì?
Đem cái tin lành cho mọi người.
- Làm cách nào để trở về như vậy?
“Trước kia tôi hung hăng, tôi dữ tợn, bây giờ tôi thật sự hiền, trung dung, cởi mở; không còn tạo những ác khí cho những người ở xung quanh, nhưng mà luôn luôn đem hòa khí cho những người ở xung quanh.
“Vì trách nhiệm sẵn có của tôi là gì?
“Hướng thượng, hòa với tất cả đi lên trên. Ngày đêm lo chuyện đó không thể ở thế gian, tôi đi tranh chấp với họ sao! Tôi phải đi lên để giải quyết cái cuộc sống hiện tại phần hồn của tôi ở tương lai, rõ rệt trong mức tiến của hiện tại mà quyết định cho tương lai.”
Mức tiến, các bạn càng ngày càng làm Pháp Luân Thường Chuyển, các bạn thấy rằng hơi thở các bạn khác, âm thinh các bạn khác, tư tưởng của các bạn được thay đổi! Các bạn thấy rõ chưa?
Đó là thay đổi cuộc sống đó!
Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, các bạn thấy thay đổi cuộc sống rõ rang: Hồi trước chưa tới Thứ Sáu là nói chuyện lo đi chọn tuồng này, tuồng kia, tuồng nọ, tuồng dâm ô đi coi cho đã…
Rồi bây giờ không nghĩ tới vấn đề đó, tự nhiên nó không nghĩ…
Rồi nó nghĩ gì đây?
“Thứ Bảy, Chủ Nhựt, làm sao tôi gặp được những người bạn tu ở thế gian này, và xem họ tiến đến đâu, và tôi noi theo đó tôi học và tôi tiến?”
Thì ngày hôm nay các bạn đã được toại nguyện là có thiền viện, có nơi lai vãng. Thứ Bảy, Chủ Nhựt chúng ta gặp sơ một chút, chúng ta cũng có được ảnh hưởng: kẻ có gia đình nặng thì hơi bần thần, mệt mỏi; mà kẻ được quân bình rồi, có đạo tâm, thì chúng ta thấy rằng người này thanh thoát. Nhìn sơ không là về chúng ta thấy cái hoàn cảnh chúng ta phải sửa, tội trạng của chúng ta, ta phải sửa, thì tăm tối của chúng ta, ta phải lập lại quân bình, thì gia cang nó yên ổn. [51:40]
Hòa khí ở trong nhơn loại, trong đại đồng, trong thế giới đều do con người xây dựng nên. Mà ngày hôm nay chúng ta mới khởi điểm để xây dựng tâm thức, nhiên hậu mới xây dựng cho quần chúng, thì không hành làm sao có?
Cho nên, nhiều người nói: “Tôi không hành, tôi lý luận thôi”; thì chỉ hưởng được cái lý luận, nhưng mà rốt cuộc tâm thân lại bỏ. Lý luận, tâm thân không hành, thì không có đạt.
Tâm thân phải hàn mới đạt, còn lý luận không, không đạt.
Cho nên, nhìn vào thực tế, ngày nay vật chất đã tiến bộ, máy bay, phương tiện đầy đủ, cái gì cũng có hết, thực tế như vậy, mà ngày nay tâm thân của chúng ta chưa ổn, là chúng ta xa thực tế.
Chúng ta phải sửa cho tâm thân chúng ta đâu đó nó quân bình, như chiều tiến hóa của xã hội hiện tại đang tiến, có trước mặt để cho các bạn… (nghe không rõ), có cảnh cho các bạn đi chơi, có xe cộ cho các bạn di chuyển, đủ thứ cho các bạn thức tâm, thấy rõ rằng khả năng con người là vô cùng!
Vật chất tiến hóa do đâu?
Do khả năng của con người đóng góp.
Mà khả năng con người là vô cùng, mà chính ta chưa thấy sự vô cùng của chính mình. Vậy, nên ăn năn, tu học, lập lại sự quân bình của chính mình hay là không?
Lúc đó chúng ta mới thấy rằng phải làm: “Việc phải làm hằng ngày cho tôi là tôi phải lập lại quân bình cho chính tôi!”
Thật sự nó như vậy - thì tự nhiên các bạn sẽ tiến, tiến một cách dễ dãi vì thấy rõ sự thiếu quân bình; mà biết được kỹ thuật lập lại quân bình thì lúc nào các bạn cũng tươi sáng, vui đẹp, đem hòa khí cho các nơi.
Đó là cái duyên lành hiện tại để chúng ta nhìn vật chất và sửa tâm trạng của chúng ta.
Thì qua những buổi học của “Thiên Đàng Du Ký” cũng cho thấy rõ cái đường lối tu học là căn bản: phải lập lại quân bình, và phải tận dụng khả năng sẵn có như tinh, khí, thần của chúng ta, và cơ tạng của chúng ta phải chịu học hỏi, thì mới có tiến bộ.
Cho nên, hôm nay chúng ta lại tiếp tục lại dạo Thiên Đàng một lần nữa! [53:58]
[Hết cuốn 10 - ID# 00000000L29]