00000000L21

THIÊN ĐÀNG DU KÝ : THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG - Cuốn 4 - Hồi 6

08/10/1987

HỒI SÁU

DẠO CUNG THƯỢNG THANH

NGHE LINH BẢO THIÊN TÔN THUYẾT PHÁP

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 6 tháng 6 năm Kỷ Mùi (1979)

Thơ

Thiên hoa pháp vũ chấn mê trầm

Tĩnh thổ tiêu dao lạc đạo thâm

Thánh Phật tây thiên quan tự tại

Tiên chân ngọc điện thính dao cầm.

Dịch

Hoa trời mưa pháp tỉnh mê lầm

Chốn vắng tiêu dao vui đạo tâm

Thánh Phật trời tây xem tự tại

Thần Tiên điện ngọc lắng nghe đàn.

Tế Phật: Người đời đều yêu hoa vì hương sắc của hoa diễm lệ nhưng tiếc một điều hoa hạ giới mau tàn. Ngược lại trên Trời hoa tiên nữ cúng dâng chư Tiên Phật bốn mùa không héo úa, tám tiết chẳng rụng rơi, mãi mãi tươi thắm sắc màu, thơm ngát nhụy hương. Người trần ai cũng thích không khí trong lành nhưng trược khí thế gian mỗi ngày một dày đặc mà vẫn phải hít thở, ngàn năm một thuở gặp mưa pháp đổ xuống, mùa Xuân bừng nở khắp nơi trên mặt đất khiến tâm hồn tươi mát, ý tưởng trong lành. Hai loại khí thanh trược quả đã phân biệt rõ ràng, cái khí thanh nhẹ bốc lên cao làm Trời, khí nặng trược đọng xuống làm đất. Mong thế nhân lo giữ gìn tinh thần sao cho thật thanh nhẹ, trừ bỏ phiền não tục tình, mới có thể siêu thăng cõi thái hư cực lạc, tránh khỏi cái ngày bị đọa chốn tối tăm. Dương Sinh chuẩn bị lên đường, bữa nay mình lại dạo xem phong cảnh Thiên Cung để “quan quang” (xem ánh sáng).

Dương Sinh: Xin tuân lệnh... Con đã sửa soạn xong, mời ân sư lên đường. Thưa ân sư vừa nhắc tới hai tiếng “quan quang” (xem ánh sáng) song con chưa lãnh hội được hết ý nghĩa, vậy kính mong ân sư giảng giải thêm để cho con được tận tường.

Tế Phật: Ha ha, con vừa nói dứt hai tiếng “quan quang” (xem ánh sáng) điện trong Thánh Hiền Đường tắt ngấm, mọi người trở thành “quan âm” (xem bóng tối) thì quả thực hàm ngụ quá nhiều ý nghĩa.

Đức Thầy giảng:

Quan Âm là dòm lại thấy cái bóng tối. “Quan” là dòm đó, chớ không phải “quang” là sáng, kêu là Quán Âm đó! [02:45]

Dương Sinh: Thưa ân sư, lý do tại sao?

Tế Phật: Con hỏi vậy là bởi tâm con còn động, vì Phật pháp vừa rồi tạm thời cúp điện 15 giây là cốt để mở trí cho các đệ tử của Thánh Hiền Đường nên sự kiện này ngụ ý rất sâu xa. Và mặc dù ở trên không trung thầy đã thấy rõ được các đệ tử trong Thánh Hiền Đường ngơ ngác kiếm tìm ánh sáng nên đã đốt nến soi la bàn, vì tưởng rằng soi như vậy sẽ thấy được ngọn bút giáng cơ viết gì, bởi vậy thầy gọi hành động đó là “quan quang” (coi ánh sáng). Nhưng thực ra hai tiếng đó có nghĩa là hướng tới chỗ sáng sủa để nhìn cho rõ cảnh tượng sáng tươi của đại tự nhiên. Hiện thời thế giới khoa học kỹ thuật phát đạt, gần thì trong nước, xa thì ngoài nước, khắp nơi mọi người đều lợi dụng cơ hội này để “quan quang” (coi ánh sáng), như vậy chẳng đã lìa bỏ ánh sáng của chân tâm đi tìm ánh sáng từ bên ngoài đó sao? Ha ha, những kẻ ham tới chốn ăn chơi, lao mình vào phòng tối mong tìm ánh sáng, ta đều gọi họ là những kẻ “quan âm” (tìm coi bóng tối). Người đời bây giờ chỉ mong xem ánh sáng của muôn ngàn thứ hình danh sắc tướng ở cõi nhân gian là bởi họ không biết rằng phong quang nơi cõi Trời còn đẹp đẽ tươi sáng gấp vạn lần hơn, nên chẳng nghĩ đến việc lên trên đó thưởng lãm. Bữa nay thầy lại hướng dẫn con tới cung điện nhà Trời mới chính thức là không cần dùng lửa đèn cầy soi rọi để “quan quang”.

Dương Sinh: Thưa, con quả là có phước nên mới may mắn được là khách “quan quang”.

Tế Phật: Đúng đó, sau này con còn có thể hướng dẫn muôn ngàn người tới đây, khi đó mới thật sự khám phá ra một lục địa mới cực kỳ vĩ đại.

Dương Sinh: Cảm tạ ân sư.

Tế Phật: Chúng ta mau tới Linh Sơn để tỏ Trời rõ Phật. Còn người đời cũng vậy, muốn lên được Thiên Đàng, chỉ cần có lòng tu đạo lớn ắt là được thỏa mãn vậy. Hiện thời đã tới cung Thượng Thanh tại cõi Trời, bữa nay thầy trò mình sẽ bái kiến đức Linh Bảo Thiên Tôn. Dương Sinh hãy mau chuẩn bị lạy chào ra mắt Ngài.

Dương Sinh: Xin vâng lệnh... Tới nơi này lòng con tự nhiên khoan khoái nhẹ nhàng, không còn vương chút bụi trần. Phía trước có một tòa cung điện nguy nga sừng sững trong mây, chung quanh hàng hàng lớp lớp lầu gác bao bọc, ánh vàng tỏa chiếu bốn phương. Các cung điện thảy đều phủ bạc, dát vàng, nạm ngọc khác hẳn nhà cửa chốn dương gian làm bằng gạch ngói gỗ tre; mắt nhìn, lòng hân hoan vô kể, chẳng thể nào tả hết vẻ trang nghiêm tráng lệ. Hoa trời ngào ngạt, mưa pháp thấm đượm tùng bách biếc xanh không vướng chút khổ não trần gian, hạc trắng đậu trên cây ngô đồng, cá vàng bơi dưới ao trời, phong cảnh sáng tươi kỳ ảo khiến khách lưu luyến quên về. Xin hỏi ân sư tại sao cung Thượng Thanh muôn vàn ánh hào quang lại ngời chiếu bất tuyệt thế kia?

Tế Phật: Vì đức Linh Bảo Thiên Tôn thuyết pháp để cho con hấp thụ “pháp quang” của 36 sao Thiên Cương (Bắc Đẩu) và 72 sao Địa Sát chuyên giữ nhiệm vụ vận chuyển 3000 đại thiên thế giới. Chúng ta mau vào cung lạy chào ra mắt đức Thiên Tôn.

Dương Sinh: Đạo Đồng hàng ngũ chỉnh tề hai bên giống như nghênh đón chúng ta.

Đạo Đồng: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tới thăm, đức Thiên Tôn ban lệnh đón rước hai vị.

Dương Sinh: Vào trong thấy một vị đạo trưởng ngồi giữa chính điện, toàn thân ngời tỏa hào quang, vẻ mặt hiền từ nhân đức mỉm cười nhìn chúng tôi. Lạy chào ra mắt đức Thiên Tôn, ngu sinh phụng chỉ theo thầy dạo cõi Thiên Đường viết sách, bữa nay được tới thăm phong cảnh tiên thánh Tam Thanh, kính xin đức Thiên Tôn ban ân chỉ giáo.

Thiên Tôn: Miễn lễ... Mời ngồi, Tiên Đồng mau đem rượu ngọc Quỳnh Tương dâng hai vị.

Dương Sinh: Cảm tạ đức Thiên Tôn đã quá ban ân, lòng con thật cảm kích.

Tế Phật: Thưa bữa nay tôi hướng dẫn đồ đệ tới cung Thượng Thanh kính xin đức Thiên Tôn ban lời giáo huấn để chỉ rõ bến mê cho.

Thiên Tôn: Đúng vậy, thần và người thuộc quý Hiền Đường đã nhận chân công tác, ra sức truyền bá đạo Thái Thượng, ban bố Khổng Giáo, dạy pháp Như Lai, công cứu độ chúng sinh đã sâu dày, bữa nay lại còn lặn lội tới chốn Thượng Thanh cầu mong tôi ban truyền Linh Bảo chánh pháp thật quả là hết lòng vì đạo. Tôi ngự tại điện Tam Thanh chuyên gìn giữ đạo pháp nên thấy rõ muôn pháp ở thế gian chẳng thể vượt khỏi pháp của 36 sao Thiên Cương cùng thuật của 72 sao Địa Sát. Và tôi dám chắc trên đời chẳng một ai có thể hiểu rõ được hết pháp thuật này, vả lại hiện thời thế đạo nhân tâm sa sút, giả sử như có kẻ thông suốt được thì chắc chắn cũng sẽ đem sử dụng vào các việc bất chính. Bởi không tuân hành giới luật của Thiên Tôn nên dẫu có tu đạo đức của Thái Thượng và hành pháp thuật cứu thế của Linh Bảo chăng nữa cũng chỉ trọng đạo mà không trọng pháp. Kẻ nắm pháp thuật lần lần đi vào đường tà đạo, không chịu tu tâm sửa tính, gần đây pháp thuật bị thất truyền ở thế gian là vì tôi đã thâu hồi về cung Thái Thượng. Pháp thuật 36 sao Thiên Cương và 72 sao Địa Sát là pháp thuật bao la Vô Cực, gồm thâu các pháp về một mối cũng như phổ cập tới khắp mọi con tim. Bữa nay Dương Sinh được ban truyền tâm pháp này thì có thể đem ứng dụng trong mọi hoàn cảnh. Tôi vì muốn độ các nguyên linh về Trời nên mới đặc biệt ban pháp này, trong ba cõi đất, trời, người chỉ có đạo là độc tôn, trong sáu hướng Đông, Tây, Nam, Bắc và trên dưới chỉ có pháp là không hai. Bởi con người thời nay tán tận lương tâm, chôn vùi đạo pháp nên sợ kẻ tâm thuật bất chính đem dùng để hại người cho nên tôi mới thâu hồi đạo pháp, chỉ truyền cho pháp thuật khoa học để bổ túc đạo học còn khiếm khuyết mà thôi.

Pháp của 36 sao Thiên Cương và thuật của 72 sao Địa Sát đại lược như sau:

1. Pháp của 36 sao Thiên Cương

  1. Tạo hóa xoay vần
  2. Âm dương điên đảo
  3. Thay đổi sao trời
  4. Xoay chuyển mặt đất
  5. Gọi gió kêu mưa
  6. Lay núi rung đất
  7. Cưỡi gió đè mây
  8. Lấp sông thành bãi
  9. Hào quang ngập đất
  10. Biển sông nổi sóng
  11. Chỉ đất thành gang
  12. Ngũ hành chuyển biến
  13. Sáu phép cửa lạ
  14. Lén biết tương lai
  15. Phá non dời đá
  16. Chết rồi sống lại
  17. Bay mình lưu dấu
  18. Chín thở thâu khí
  19. Từ gốc bung ra
  20. Rồng giáng hổ quỳ
  21. Vá trời chứa mặt trời
  22. Dời non lấp biển
  23. Trỏ đá thành vàng
  24. Đứng không thấy bóng
  25. Thai hóa thành hình
  26. Lớn nhỏ đồng long
  27. Hoa nở khoảnh khắc
  28. Thần khí dạo chơi
  29. Cách tường nhìn thấu
  30. Hồi gió phản lửa
  31. Nắm giữ năm sấm
  32. Lặn giếng chui đất
  33. Tung cát quăng đá
  34. Nhổ núi dựng biển
  35. Tung đậu biến thành quân
  36. Cây dính hóa 7 mũi tên

Đức Thầy giảng:

Đó là 36 ngôi sao Thiên Cương, nó là ổn định như vậy, vẫn chiếu xuống thế gian bất cứ giờ phút nào đều làm những cái việc mà trong lúc cung ứng mà gặp tới 72 sao Địa Sát này là nó biến đổi liền. Nó là, kêu bằng, Thuật của 72 sao Địa Sát. [12:47]

II. Thuật Của 72 Sao Địa Sát

Đức Thầy giảng:

Thứ nhất: Tỏ tối tăm: Đó! Nó chuyển xuống là biến hóa thành tối tăm.

1. Tỏ tối tăm

2. Đoạt hồn

3. Gánh núi

4. Ngăn nước

5. Mượn gió

Đức Thầy giảng:

Khi mà hiểu 36 ngôi sao Thiên Cương và 72 ngôi sao Địa Sát này, mà chúng ta thuần chí hướng thượng thì cái bệnh hoạn trong mình nó cũng bớt.

Mà nếu chúng ta không biết 36 ngôi sao Thiên Cương này mà mình hướng thượng để giữ cho nó vững, thì ôm một chiều 72 sao Địa Sát thì con người dễ sanh bệnh lắm. Đó là nói về tâm linh. [13:21]

6. Trải sương

7. Cầu nắng

8. Cầu mưa

9. Ngồi trên lửa

10. Lặn dưới nước

11. Che mặt trời

12. Cưỡi gió

Đức Thầy giảng:

Các bạn che mặt trời, là ở trong nhà hoài không đi ra ngoài cũng bệnh à! Cũng là một cái pháp như vậy đó.

13. Nấu đá

14. Phun lửa

15. Nuốt dao

16. Chứa Trời đất trong bầu

17. Đi như gió

18. Đi trên nước

19. Tung gậy

20. Phân thân

21. Tàng hình

22. Mọc đầu khác

23. Định thần

24. Chém yêu quái

25. Mời mọc tiên

26. Truy hồn

27. Bắt hồn

28. Vời mây

29. Bắt trăng

30. Chuyển dời

31. Nằm mộng

32. Lìa xa

33. Gởi gậy

34. Ngăn nước

35. Giải tai ương

36. Cứu nguy khốn

37. Vàng trắng

38. Kiếm thuật

39. Phản xạ

40. Đi dưới đất

41. Thuật tính sao

Đức Thầy giảng: [14:38]

Thuật Tính Sao này bây giờ cũng còn: bên Tàu cũng có những cái thuật tính sao, bây giờ cũng còn.

42. Bày biện

43. Trá hình

44. Phun hoa

45. Trổ hoa

46. Quật mồ

47. Di bóng

48. Dụ tới

49. Dấu tích

50. Gom thú

51. Chia chim

52. Cấm khí

53. Sức lớn

54. Xẻ đá

55. Tạo ánh sáng

56. Màn mùng y phục

57. Hướng dẫn

58. Ăn mặc

59. Khám phá

60. Băng núi

61. Lú mầm

62. Lên cao

63. Uống nước

64. Nằm tuyết

65. Phơi nắng

66. Tung vật

67. Phù thủy

68. Y dược

69. Biết thời

70. Rõ đất

71. Trừ lúa

72. Dẹp khẩn cầu

Đức Thầy giảng: [15:45]

Đó! Cho nên cái nào cũng là một cái pháp thuật hết thảy. Bây giờ chúng ta đang dẹp cái khẩn cầu: Người tu thiền bây giờ đang dẹp cái khẩn cầu, không có xin cái gì hết, chỉ sửa mình để tiến hóa thôi! Cũng là một cái pháp để đi tới.

Cho nên cái Dẹp Khẩn Cầu là cái có thể thấy tất cả những cái sự kích động và phản động của 72 cái pháp ở bên trên.

Cho nên người tu bên Pháp lý Vô Vi là lấy cái / kỹ thuật ngay thẳng để chuyển giải cái ánh quang từ bên trên xuống và tự khai thông, và luân chuyển điều hòa với cả Càn Khôn Vũ Trụ, thì không có sự khẩn cầu nữa. Dẹp Khẩn Cầu nó là đạt pháp rồi!

Đó! Cho nên người thường họ thấy: Tôi làm ăn, tôi muốn hên này kia, tôi phải khẩn cầu!” Là sao? Bởi vì ở trong không thông!

Bây giờ mình dùng 72 pháp này mình đi tới chỗ dẹp khẩn cầu là phải có cái pháp. Mà cái pháp mình khứ trược lưu thanh là đâu có khẩn cầu!

Mà nó lưu trược thì nó phải cầu thanh hay cầu này cầu kia, cầu thêm trược hay là cầu thêm thanh.

Còn cái này mình không! Khứ trược lưu thanh thì thanh hòa thanh, chỉ đi lên thôi! Đó!

Cho nên 72 pháp này, là mình chỉ lấy cái thứ 72 là mình thấy tất cả những cái pháp biến chuyển tối tăm ở đâu, mà mình không chịu khai mở!

Tất cả 72 pháp, mà Vô Vi chỉ có một pháp mà thấu đáo 72 pháp! Mà Vô Vi chỉ có một pháp để thấy rõ 36 sao Thiên Cương bất di, bất dịch không có gì thay đổi.

Còn nếu những người tu Vô Vi mà thiếu trung tín là bị biến thể vào 72 pháp này: “Sao tôi tu càng ngày càng tăm tối?”

- “Tại tôi còn giận người ta: tôi ôm cái pháp giận, tôi ôm cái pháp hờn, tôi ôm cái pháp hơn thua; mà tôi chưa mở được cái chơn điển hòa đồng, cái chơn linh tôi thiếu hòa đồng! [17:29]

Cho nên các bạn tu đây là trong mấy cái khóa này, cái khóa quan trọng nhứt của Vĩ Kiên mà từ hồi nào tới giờ chưa có, là đã học rất nhiều trong mấy ngày nay, để khai mở mình ra để tận dụng sự sáng suốt, vận dụng tất cả vận hành trong cái sự khôn ngoan, khối thần kinh trung ương liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ.

Hổm rày các bạn là chỉ học vận dụng cái đó, mà thôi, để nhận định từ lời nói này đến, từ người kia đến, từ người nọ đến, mà chúng ta vận dụng sự sáng suốt để xét coi sự thanh tịnh có không?

Còn nếu mà sự thanh tịnh mất đi á, không bao giờ phán xét được cái gì hết!

Muốn quy không cũng phải có cái sự sáng suốt.

- Sáng suốt là gì?

- Là thanh tịnh!

Mà muốn có thanh tịnh là phải có quân bình.

Cho nên các bạn mượn pháp để lập lại sự quân bình rồi đi tới sự thanh tịnh; từ thanh tịnh nó mới tỏa ra sự sáng suốt, rồi vận dụng sự sáng suốt là hỗ trợ cho vạn linh tiến hóa. Thì con đường đó là con đường giải thoát rất rõ ràng, và 36 ngôi sao Thiên Cương, 72 sao Địa Sát này nó đã chứng minh sự vận chuyển trong con người và sự bất di bất dịch, luật Trời đã có rồi chớ không phải bây giờ mới đặt!

Đã có rồi, nhưng mà nó tùy thời, nó biến chuyển tùy thời, là vì cái Địa Sát nó thay đổi thì nó phải biến chuyển tùy thời. Còn cái luật ban chiếu thì nó luôn luôn là ban chiếu.

Cho nên chúng ta biết Ông Trời và chúng ta đi thẳng với Ông Trời với một tâm lành thiện và thật, thì tự nhiên chúng ta đến!

Mà thiếu thiện, thiếu thật là không bao giờ đến.

Mà khi mà có thiện, có thật là có dũng chí rồi, có đầy đủ rồi, có bi, trí, dũng rồi. “Thật”: là bi, trí, dũng: “Tôi thật, tôi có thể qua lửa được mà lửa không đốt tôi. Còn nếu tôi sợ lửa thì chắc chắn là lửa đốt tôi!” Thấy không? Tôi sợ đau, chắc chắn là tôi phải đau thêm! Sự thật tôi là không có sợ!”

À, phải thật thà và phải thanh tịnh mới nhận định ra được. Thật thà là tự nhiên nó đi tới chỗ sáng suốt! [19:16]

Nhiều người nói: “Bây giờ tôi thật thà thì tôi thua lỗ. Tụi nó đang giành ăn, tôi cũng giành một phần!

Đừng có giành, mà các bạn có; thì nó học cái gì?

Học được cái dũng, mà các bạn không có tranh chấp; rồi cũng từ cái dũng nó xây dựng tới cái trí tuệ sáng suốt, và nó mở cái lượng từ bi luôn.

Cho nên chúng sanh còn lầm là vì sợ mất, vì không thấy, chỉ có cặp mắt là chánh thôi. Con mắt mở ra được là thấy hạnh phúc, hạnh phúc của trước mặt là cặp mắt đó thôi, chớ còn những cái chuyện mà thấy trong tâm, nó không bao giờ nó thấy được!

Chỉ có người tu mới thấy được, người tu đóng cửa đời, mở cửa đạo mới thấy được.

Chỉ có cái pháp đóng cửa đời mở cửa đạo là cái pháp Soi Hồn này, co lưỡi răng kề răng, thậm chí nói chuyện cũng không có nói nữa, bớt luôn, để cho chơn thức đàm luận (nghe không rõ), cái nguyên linh sẵn có mà khai thông tâm đạo ở bên trên, không bị lường gạt nữa: Vì tôi đã hành cái pháp này là tôi đóng cửa đời, mở cửa đạo!”

Mà các bạn lỗ tai cũng bịt mà, Soi Hồn bịt hết rồi, rồi co lưỡi răng kề răng ý tưởng, nhìn…

“Mình nhìn ngay trung ương này, mà làm sao thấy ánh sáng? Nhưng mà tôi sẽ thấy ánh sáng. Ánh sáng đó là ánh sáng chơn thật và sức mạnh.

- Sức mạnh của ai?

- Của chính ta, của chơn tâm!

Cho nên cái pháp Soi Hồn, tu, ngồi nhắm mắt vậy mà nó mở. Ban đầu các bạn không thấy, đương thấy đen như vậy, thấy đen một chập thấy cái đen nó lớn rộng rồi, nó lớn rộng lần lần, lần lần nó đi ra, nó đi ra… nó càng đi ra thì nó mới tụ ánh sáng. Cho nên, “Tôi nhắm mắt, tôi thấy đen, tôi thấy bóng tối. Cái đó là tôi không muốn, nhưng mà cứ nhìn trong cái bóng tối đó, coi thử mình có quyết tâm nhìn thẳng không?

Nhìn thẳng rồi, cái bóng tối đó nó sẽ lan rộng ra, rồi từ bóng tối nó đi tới về ánh sáng. [20:58]

Một cái trì kỳ chí kiên nhẫn của hành giả mà thôi!

Ch đừng có nói “Tôi nhắm mắt, tôi không thấy Trời Phật, tôi không thấy Tiên!” Nhiều người nói: “Ờ, chu cha, tôi nhắm mắt tôi lên gặp cô Tiên xạo ít câu coi sao?

Cái đó không được! Mình đã tăm tối cộng thêm cái sự tăm tối; ham muốn là tăm tối.

Mà mình trở về với bình thản, mình làm đúng luật, tự nhiên… Soi Hồn, Pháp Luân, tự nhiên thơ thới.

- Tôi làm cái pháp này khứ trược lưu thanh”; là thanh về đâu?

- Thanh về Trời! Nhẹ là về trời! Cái con đường giải thoát rõ ràng!

- À, “Tại sao tôi bịt nó lại?

- Để cho nó đụng, nó giải, nó mở.

- Rồi, “Tại sao tôi hít vô?

- Cũng để cho nó đụng, nó giải, nó mở… nó mới thức. Thấy chưa?

Hổm rày giảng đạo lu bù, nói đủ chuyện hết, nhưng mà chỉ có bao nhiêu công chuyện đó thôi! Cũng đụng nhau rồi giải, rồi thức. Phải không? Các bạn nói với Cha, đụng Cha, mong Cha cứu, này kia kia nọ Đụng rồi cái, thức!

Nói chuyện với tôi cũng vậy, cũng đụng với nhau rồi mới thức.

Thì bây giờ mình đang Soi Hồn là đụng, thức, mở trong thanh tịnh.

Mình đang làm Pháp Luân Thường Chuyển, đụng, thức, mở trong thanh tịnh.

Khi mà các bạn làm đủ pháp rồi, các bạn ngồi yên tịnh, thanh nhàn, nói: “Tôi đang làm việc với Thượng Đế, tôi đang khai thông Càn Khôn Vũ Trụ, đang mở Tiểu Thiên Địa này!”

Rồi từ từ các bạn làm thơ thới. Làm việc lớn mà, đâu phải làm việc nhỏ, đâu phải ngồi đó cầu xin Ông Trời được đâu! Ông Trời đâu có giúp; ông Phật cũng không có giúp; có duyên thì tương ngộ một chút trong giây lát thoáng qua thấy cái mặt vậy thôi, là đó là cái duyên, mà cái vía nó biến thể vậy thôi, ch kỳ thật là mình phải thơ thới mình mới đi tới cái Thức Hòa Đồng. [22:38]

Cho nên cái pháp này là nó vi diệu vô cùng!

Mà nhiều người khinh cái pháp này, chính nó đã đọa nó. Nó tu một thời gian rồi nói:

- “Tôi không cần thiền nữa! Tôi nói chuyện siêu lý còn hơn Ông Tám nữa!”

Làm sao hơn được? Một biển chân lý mà làm sao hơn được?

Có ai hơn ai đâu! Ông Tám cũng không hơn những người đó được. Mà những người đó rốt cuộc cũng không hơn Ông Tám được.

Cho nên dùng cái hơn là trật rồi; mà cho cái hay cũng là trật rồi. Làm sao mình vận dụng sáng suốt để mình thấy và mình tiến, cái đó là cái quan trọng.

- Mà cái sáng suốt làm cái gì? Làm sao được sáng suốt?

- Cái Soi Hồn là đem tới sự sáng suốt.

Bộ óc, thần kinh của các bạn được vận dụng, khai mở, thì cái hỏa tâm nó không có tựu nữa. Hỏa tâm trược nó phải giải ra, mà nó lưu cái hỏa tâm thanh, nó mới đem ra ánh sáng.

Rồi các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu! Ngộp, ngộp, ngộp, ngộp… hết thở! Để chi? Để vận dụng cho nó đi lên, thay vì nó ép xuống dưới nó tạo dục; vận dụng nó đi lên rồi tự nhiên các bạn không cần nói nó đi lên, cứ nói,Đầy rún, đầy ngực tung lên bộ đầu!Mà nó đi lên hồi nào các bạn không hay.

Mà các bạn dụng ý chí nói,Tôi vận dụng nó đi lên,” là trật rồi đó! Thì vì sao? Sự ham muốn đi lên nó đi trước hơn cái cơ tiến của ở bên dưới, thành ra nó đi quá lố! Trật lất!

Người ta dặn “Đầy rún, đầy ngực tung lên bộ đầu!Cứ nói, Đầy rún, đầy ngực tung lên bộ đầu!Vậy thôi, chớ đừng có nói “Tôi vận dụng, tôi kéo điển!” - Không! Cứ nói bây nhiêu đó đủ rồi! Thì lắng nghe sự nhẹ nhàng của mình, hít vô đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu… thơ thới!

Thì chúng ta nghiệm thấy rằng tất cả những cái nghiệp lực mà nó thúc đẩy con người trở về dục, là phải cô đọng không? Mà tại sao, giữa con người với con người ân ái với nhau, là cái nóng với cái nóng nó cọ xát một chập rồi cái nó trung hòa hết, phần nào trở về phần nấy; phải đúng điển không?

Là vì nó mất quân bình và chúng ta vận dụng cái Pháp Luân Thường Chuyển để cho nó trở lại quân bình! Hỏi chớ, cái dục đi đâu?

Nó lại chuyển thức; từ cái dục chuyển thức, đem cái dục lên trên thì cái thức nó mở, nó sáng suốt, nó thấy nó yêu đời nhiều hơn. [24:51]

Hồi trước tôi yêu bà xã có một chút, mà tạo tánh ích kỷ; mà bây giờ tôi yêu tất cả, tôi thấy tôi mở, tâm tôi khoan khoái, tôi thấy tôi nhàn hạ, nhìn ai tôi cũng thương yêu hết. Tôi yêu tất cả, yêu cả Càn Khôn Vũ Trụ!”

Đó, mới thấy tình yêu là duy nhứt, tình yêu hướng thượng là tình yêu duy nhứt. Còn tình yêu hướng hạ là tình yêu suy đồi lụn bại, ích kỷ, đun vào, chen vào trong chỗ tăm tối, tranh giành, ghen tuông. Tôi yêu cô đó, tôi phải nhứt định… tôi nghe một cái cổ đi ăn đám cưới, tôi cũng mệt rồi đó, không có muốn cổ đi đâu, đi với tôi là được!” Phải không?

Càng ngày càng eo hẹp vì nó bị chôn vùi trong chỗ tăm tối.

Mà càng ngày nó càng mở, nó đem cái biển yêu lên trung tim bộ đầu là yêu tất cả thì nó đâu có thấy cái gì đâu? Nó thấy cô đó cũng là trên đường học yêu, tại sao nó ghen? Thấy không? Thành ra thấy anh đó cũng trên đường học yêu, thì để ảnh học chớ, có mất đâu? Bởi giới luật đang kềm sát một bên là cái xác đó, xác đó là luật đang theo nó, mà nó đi trật luật là nó sẽ thấy luật. Đụng rồi đau khổ, nó sẽ thấy luật, mà nó đi đúng luật thì nó áp dụng được luật để nó đi lên. Thể xác nó là luật! [26:10]

Cho nên cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, đơn giản, rất đơn giản, mà làm hoài nó khai thác hoài, nó có hoài, mở hoài, khai triển hoài, đi tới đích, tự thức, ổn định tâm can, làm việc dễ dãi, thông minh, nghề nào trở về nghề đó, thực chất, chớ không có lộn xộn nữa.

Khi mà chúng ta hiểu rằng 36 ngôi sao Thiên Cương không thay đổi, thì chúng ta tu, chúng ta cũng không thay đổi chúng ta mới điều khiển được.

Mặt đất của chúng ta là ở đâu?

Ngũ tạng này, hành tinh này, chúng ta điều khiển nó… (nghe không rõ), hạ lệnh nó phải nghe, và không bao giờ nó được quyền nghịch chủ nhân ông, vì chủ nhân ông là Thượng Đế đã nắm cái quyền sắp đặt hết rồi. Chúng ta cho nó pháp Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, và Thiền Định là đặt luật cho nó rồi, nó không có cách gì hơn hết.

Còn tại sao người ta bị bệnh cancer? Đó, bệnh do tánh sanh: nóng, không mở được, ngũ tạng không yên, chủ nhân ông lo không tới, Thượng Đế bê bối, không lo nổi, không có pháp, chỉ nói không, không có pháp, chỉ đổ thừa; lúc bệnh cái đổ thừa, tại ăn đồ chiên, tại ăn này kia, kia nọ. Kỳ thật tại mình, tại tánh mình: tánh mình keo kiết, chật hẹp, không cởi mở, thì nó dễ sanh cái bịnh cancer, dồn cục; cứ ôm cái có mà trở nên không, mà không hay, mà cứ ôm hoài, ôm hoài, ôm hoài, thì cái đó nó biến thành bệnh à. [27:35]

Cancer không phải tụi nhà nghèo cancer, nhà giàu bị cancer nhiều. Ôm của, ôm garage, ôm xe cộ, ôm, mua cả cái núi chơi rồi ôm cái đó, rồi bận tâm; vì đó mà không có bỏ được, rồi cái tánh nó càng ngày càng dồn cục, độc tài, tăm tối, nó không có khai mở; nó không thấy rằng của đó là của Ông Trời, mà nói chính của của nó! Nó chỉ nói của của nó, mà khả năng nó có chút xíu,mà nó nói của đó của nó, chớ không phải của Ông Trời! Thì đem nó che lấp ánh sáng rồi, nó che lấp mặt trời rồi, nó ở trong cái chỗ tăm tối rồi, thì tụi tăm tối nó mới hoành hành, nó mới cổ động thành một đảng phái ở trong đó, nó mới hoành hành, nó lật ngược chủ nhân ông, mới sanh ra cái bệnh nan y càng ngày càng sưng càng to lên, không có đi được, chết!

Vì tánh nó không có điều hòa, thân pháp nó không có điều hòa, và nó ôm cái có trở nên không mà nó không biết, nó tưởng cái đó là có, thành ra nó phải bị bỏ xác, là vậy!

Cho nên bệnh do tánh sanh, y học bây giờ chưa thấy rõ cái bệnh do tánh sanh; còn đang tìm thuốc, chớ kỳ thật là tánh sanh. [28:47]

Cho nên chúng ta có một liều thuốc là niệm Nam Mô A Di Đà Phật này là một viên diên hống, viên thuốc để các bạn nấu linh dược uống hàng ngày. Hàng ngày co lưỡi, răng kề răng ý tưởng Nam Mô A Di Đà Phật, là tưởng lửa Trời, một lò lửa Trời lớn thiệt lớn để sắc thuốc cho các bạn uống.

Co lưỡi răng kề răng đó là các bạn ăn cái gì?

Ăn ngũ vị: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Thuốc ở thế gian nó chế cái gì? Cũng ngũ vị chế thành một viên thuốc cho các bạn uống. Thì các bạn co lưỡi răng kề răng ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật, hướng thượng, lấy cái lò lửa Trời để sắc thuốc linh dược cho các bạn uống; tới lúc mà nuốt vô, nó mát mà nó ngọt, thanh diệu vô cùng, tâm an lạc, hạnh phúc vô cùng. Lúc đó các bạn mới thấy viên thuốc của Trời cho, mới thấy cái quyền năng của Thượng Đế, mới thấy cái sự vi diệu của cõi huyền vi đã sắp đặt mà cứu độ chúng sinh.

Mà chúng sinh không biết!

Mà từ bao nhiêu ngàn năm, bao nhiêu tỷ năm khám phá không ra, có 6 chữ đó à. Gặp nhau cứ “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật”; rồi về cái nó trưng ra hột xoàn coi, rồi nói chuyện chơi bời tầm bậy, tầm bạ; rồi thôi. Rồi tới bữa sau gặp cũng “Nam Mô A Di Đà Phật” mà không đi tới đâu hết!

Còn cái này thật dụng và khai triển cái âm ba của Nam Mô A Di Đà Phật”; cái chấn động lực của Nam Mô A Di Đà Phật nó hỗ trợ và nó xoay chuyển cái phần vi diệu trong nội tâm, nội thức của chúng ta, rồi cái huệ tâm mới mở.

Mà phải làm, phải hành!

Ở trong cơ thể các bạn đâu có phải một chỗ đâu! Tim, gan, tỳ, phế, thận, mỗi chỗ 250 vị tì kheo, tổng cộng 1250 vị tì kheo, cộng với lục căn, lục trần nữa, đâu có phải một người đâu mà các bạn chỉ có niệm sơ vậy là làm sao giáo dục được? Đây có mấy chục người đây mà nói hoài mà còn chưa hiểu, mà đó một ngàn mấy trăm người mà mình làm sao mình nói một lần được?[30:48]

Cho nên mình phải niệm, thường niệm, vô biệt niệm, và ý tưởng rằng toàn thân đồng niệm cũng như chủ nhơn ông, thì lúc đó chúng ta mới thấy rõ cái lịnh của phần sáng suốt đưa xuống, thì ở dưới nó phải chấp nhận và học hỏi và tiến hóa.

Đó là vận dụng cái pháp này để đem lại sự sáng suốt và cởi mở, mở tâm mở trí. Rồi khi mà nó hội tụ được, cái thức hòa đồng nó mở rồi, nó đâu có kỳ thị ai nữa! Khi mà thức hòa đồng mở là chỉ biết thương yêu, thấy đối phương sai lầm, và trước kia chúng ta đã sai lầm rồi chúng ta mới chịu tha thứ cho đối phương. Trước khi chưa niệm Phật thì chúng ta cũng tăm tối như người, mà ngày nay chúng ta niệm Phật, ta sáng suốt thì ta phải tha thứ cho những người đối phương cũng như ta trước kia. Đồng huynh đệ tỉ muội phải thương yêu vô cùng, và kiên nhẫn ảnh hưởng từ từ cho họ để họ tự thức tâm và tự làm.

Cho nên trong giữa bạn đạo và bạn đạo ở thiền viện cũng như ở thiền đường cũng vậy, không hiểu được cái nguyên lý này thì cái thiền đường không có dồi dào; không hiểu cái nguyên lý này thì thiền viện không ai tới.

Cho nên thời gian đầu kêu tịnh khẩu niệm Phật để cho các bạn chứng nghiệm cái gì và các bạn sẽ cống hiến ra.

Có người cũng thấy rằng,Tôi được thanh tịnh!” Nhưng mà không biết rõ cái nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật”; cho nên ngày hôm nay nói rõ ra, và bước vào một phần của điển giới để hiểu rõ cái tâm linh, chấn động lực nó hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ, mình phải sử dụng cái quyền năng đó mà để tiến hóa.

Chớ còn mình chỉ nhờ người ta, không có ai giúp cho mình!

Chính mình tự giúp và tự khai mới là đúng! [32:24]

Cho nên các bạn đã có cơ hội tốt lành. Nhiều khi nghe đạo mà trí độ của các bạn không có nhiều. Cũng như Cha giảng cho các bạn, là cha Nhẫn Hòa, nói một chút thôi. Tại sao nói một chút? Vì trình độ ổng mới tới đó à! Mà nó muốn biết hết trọi mấy ngàn quả địa cầu, trong đó cái nào ăn được nó cũng muốn hỏi luôn, mà không bao giờ nó đi! Thấy không?

Nó đi làm cái gì? Nó hỏi đó làm cái gì?

Chính nó đang tự hại nó… cho nên Cha không nói, mà Thầy cũng không nói. Nói hại nó, làm cái gì? Bởi vì cái này nó chưa xong, nó muốn nhảy qua bên kia. Bây giờ mình nói chuyện bên kia, nói “Las Vegas sướng, xuống chơi! Mà nó không có tiền đi xe, nó ấm ức ở trong này, nó sanh bệnh rồi đó. Cái bệnh ấm ức đây này: “Đây xuống Las Vegas, mà không có tiền! Tức quá mà ngủ không được, nó sanh bệnh rồi, té ra Cha với Thầy đi hại nó sao? Thành ra, “Tôi không có trả lời được; cái đó tôi dốt, tôi không biết!” Người ta trả lời vậy, ch người ta dư hiểu; người ta hiểu tới xương tủy của các con, mà người ta không nói!

Tại sao người ta hiểu tới xương tủy của các con mà không nói? Họ nói có sơ sơ vậy, mà tại sao các con cứ ngồi theo hỏi người ta hoài vậy?

Là người ta đã phóng tới xương, tủy mình rồi, mình mới chịu ngồi đó mà chọc người ta. Thấy không?

Mà có cái thứ ngồi nói hai, ba câu rồi tự nhiên người ta không nghe, người ta đứng dậy người ta đi ra, làm bộ đi tiểu, đi thét… không một người! Có không?

Rồi cái này nó đã làm việc, làm việc bằng cái từ quang của Đại Thanh Tịnh, nó làm việc rồi mà người ta không thấy!

Chịu ngồi đó, ngồi đó ấm ức, rồi “Hỏi, hỏi thằng cha này có phải thiệt hay là giả? Cha thiệt hay Cha giả? Hỏi coi, hỏi coi, hỏi coi… Nhưng mà điển người ta đang làm việc.

Mà nó hỏi nó muốn biết hết thảy cái gì phải phục vụ cho nó, biết liền!

Cho nên, nó là cũng tánh chất của Thượng Đế. Tánh chất của Thượng Đế là muốn biết tất cả.

Nhưng mà nó là đội đá vá Trời thì nó muốn biết, nhưng mà bị cục đá đang chặn ở đây (Thầy chỉ đỉnh đầu) nên nó không thấy; thì bây giờ làm cái kỹ thuật nào để cho nó gỡ cái cục đá đi, thì lúc đó đó, nó không có hỏi ông Thượng Đế nữa?

Người ta biết rồi, người ta đâu cần hỏi “Mày làm cái gì?” Phải không? “Tao là Mày rồi, Cha là con, con là Cha đó! Không có cái gì dị biệt hết, chỉ gặp nhau cười thôi; thấy chưa? [34:46]

Cho nên cái khổ của ban đầu là gỡ đươc cục đá đó ra, rồi nó mới thấy cha nó là ai?

Là nó, là cha chớ ai nữa? Hỏi gì nữa?

Thành ra việc làm dễ chịu, nói một tiếng là chạy; không cần nói nó cũng làm, bởi nó thấy, đâu có cần phải là cái ông cha phải nhắc đâu!

Chớ tại sao Ông Thượng Đế ng hạ một cái lệnh mà dưới Địa Ngục đồ nó cũng nghe lời hết trọi?

Bởi vì nó có nhất trí vậy thôi à. Ổng nghĩ cái gì thì tụi nó nghĩ cái nấy.

Mà nó là gì, tụi nó là gì?

Là Ổng đó!

Bây giờ tụi con tu mà con mở được cái đám mây đen ở trên đầu này, con là Thầy chớ có gì đâu mà phải nghi, phải hỏi nữa? Ở đây người ta nghĩ cái gì thì đó nghĩ như vậy, một thứ; có hỏi gì đâu? Thấy chưa?

Mà bị cái đám mây đen nó che đây này (Thầy chỉ trên đỉnh đầu), chưa có mở được!

Mà cái tội tiền kiếp lẻo mép, bây giờ nó còn cù lần đó; bây giờ đang trị bịnh cù lần, thấy chưa? (Thầy chỉ đỉnh đầu) - Nó mở ra rồi thì không có hỏi! Hỏi gì nữa bây giờ? Làm đi chớ!

Chuyện mình, thấy mình làm là được rồi, kêu bằng, sống với hiện tại của tâm linh, đó! Là cái gì nó cũng yên hết á.

Không có phê bình người này, phê bình người kia, rồi rước cái khổ vào tâm, không có giải.

Mình cầu đạo chớ đâu phải cầu đời! Tụi con lên thiền viện phải cầu đạo không? Mà tại sao cứ nói chuyện đời à! Đi ngược chân rồi, lật ngược rồi! Lên thiền viện mà nói chuyện đời là phải cầu đời, đâu phải cầu đạo? Ha ha (cười)… Thấy rõ chưa?

Ờ, cầu đạo thì chúng ta khác: phải cởi mở, phải thấy chơn tâm, phải thực hành, phải đi tới, thấy mình là họ, họ là mình, mình mới học được… Vô tự chơn kinh, không có chữ! [36:36]

Con thấy cái cây là con, là con đứng nói chuyện ngon lành:

- “Sao, Anh khổ làm sao?”

- “Ôi, tôi khổ lắm, Chị! Bị luật mà!”

Hỏi: “Luật gì?”

- “Luật nó trồng đó, nó kêu tôi đi lên, nó không cho đi xuống!”

Thấy không? Nó trả lời đó!

Rồi: “Mà khổ cái gì?”

- “Trời ơi, cũng chịu đựng tứ quý cũng như các anh, chị vậy! Rồi cũng tới ngày cũng tựu hoa, rồi cũng ra trái, rồi cũng hóa hóa,sanh sanh. Mà tôi, nó còn bắt hóa sanh nhiều nữa: Chị thì đẻ có một đứa, chớ tôi đẻ một lần mấy ngàn trái, mấy ngàn trái! Mấy ngàn trái đó mà nó còn chê ít nữa!” (các bạn cười)… “Khổ quá chừng!”

- “Rồi chừng nào Chị mới gặp được cái pháp Chị đi về Trời?”

- “Chừng nào mà nó đốn tôi, tôi mới ngộ pháp: nó đốn á, nó chặt đầu tôi, tôi mới ngộ pháp! Chờ, tôi biết, nhưng mà tôi chỉ chờ thôi! Sợ quá, da đồ nứt hết. mà cứ chờ không à! Chờ nó đốn tôi, tôi mới ngộ pháp!

- “Ngộ pháp, ngộ chỗ nào?”

- “Nó đốt tôi, rồi tôi mới trở về Trời! Chớ chừng nào tôi mới nhẹ? Tôi nhẹ tôi mới về Trời!”

Rồi bây giờ mình tu cái pháp này, lấy cái gì?

Đang lấy lửa Trời đốt tâm, đốt trần trược. Pháp Luân Thường Chuyển là lửa Trời đó, không phải hơi đâu, ánh sáng đó! Tu tới thanh tịnh, vận dụng ngay trung tim mà hít được vô rồi là chỉ thấy đem ánh sáng vô đốt thôi. Đốt hết rồi mới được về Trời.

Cho nên cái pháp thấy dễ, nhưng mà cái hành trình nó phải dài. Thấy không?

Cái cây nó còn nói rõ cho mình nghe cái pháp mà!

Mình nắm được cái pháp, lại mình chê cái pháp! Vậy thôi đường đâu mà đi nữa? Hễ khi mình chê cái món này, mình có món nào khác không?

- Không có!

Không có thì không nên chê; phải giữ cái đó mà đi! [38:18]

Cho nên đi đúng rồi, khứ trược lưu thanh, điều hòa, quy nhứt rồi, ở đâu cũng nói chuyện được hết, nói với cây cỏ cũng được, cọng cỏ cũng có đạo ở trong đó, mà nắm hột cát nói cũng có đạo ở trong đó. Cứ hỏi nó: “Chừng nào về Trời?”

- “Chừng nào thật sự nhồi quả tôi, tôi mới được về Trời!

Hột cát thôi à, miếng đất thôi à, thật sự nhồi quả, đốt nó rồi nó mới thăng hoa cái phần thanh nó đi lên, rồi vẫn lưu lại cái vật quý ở đây (Thầy chỉ cái ly bằng sứ), vẫn lưu lại vật quý.

Vật quý này là đại diện cái gì?

Từ bi!

Nó phải qua đun lửa đốt cháy nó, nó mới học từ bi và nó thực hiện từ bi bất phân giai cấp. Cái ly này giá trị hơn một người sang trọng ở đây. Nó không có tranh chấp, mà cần nó, nó phục vụ, nó phải từ bi, hay không?

- Người bệnh không có, nó lấy đâu mà chứa thuốc uống?

- Lúc nào nó cũng sẵn sàng, chớ không có từ chối.

Qua cơn điêu luyện rồi, cái tâm con người là lúc nào cũng sẵn sàng, không có từ chối.

Phải hiểu chỗ này!

Cho nên các con được điêu luyện, được rầy la, được khai mở tâm đạo, được gia đình kích bác, được xã hội chê trách, mà phải giữ lòng tiến hóa.

Nhìn cái cây thì thấy đạo, nhìn cái chén cũng thấy đạo, thấy cái nguyên lý nó là một thôi. Mà khi chúng ta chưa hiểu, mà khi hiểu rồi thì ở đâu cũng là đạo hết thảy; càng ngày càng mở rộng đường đi không bị kẹt.

Cứ lo niệm Phật đi, rồi lần lần nhìn mọi người là ta, vạn vật vạn linh là ta, thì lúc nào cũng sống trong sự nhàn hạ.

Mà nếu không cảm thông và không quán thông được những điều đó, không có bao giờ yên đâu! Viết sách, viết báo nói cho đủ thứ nhưng mà rốt cuộc không yên. Vì mình viết thì hay, nhưng mà chưa biết mình là ai, ở đâu đến đây, sẽ về đâu, thì cũng học cái tội cù lần đó thôi, không bao giờ phát triển.

Mà thanh tịnh tu là phát triển! [40:28]

Thiên Tôn:

Giờ dẫn pháp của 36 sao Thiên Cương để thấy rõ sự tương đồng xưa và nay như sau:

1/ Người xưa có phép làm điên đảo âm dương; người nay từ khi có đèn điện, đêm đen có thể biến thành ngày sáng, đem so sánh sự náo nhiệt sáng sủa của đêm thành thị với ban ngày thì quả đêm tối hơn hẳn.

2/ Người xưa có phép cưỡi gió đè mây; người nay ngồi phi cơ vượt từng mây, đó là sự biến hóa pháp của khoa học kỹ thuật.

3/ Người xưa có phép đổi vật dời sao; người nay có thể thay tim thay thận. Lại còn có thể thay đổi ngũ tạng giữa người và chó khỉ.

4/ Người xưa có phép ẩn trốn trong ngũ hành là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ; người nay ẩn trong nước có tiềm thủy đỉnh, trong sắt có phản lực cơ, trong đất có đường hầm.

5/ Người xưa có phép tiên đoán để biết trước tương lai; người nay có đủ các thứ máy móc tối tân nên có thể trắc nghiệm tương lai thời tiết cùng khí hậu.

6/ Người xưa có phép tàng hình; người nay có máy bay xe lửa, chỉ trong khoảnh khắc có thể băng mình tới địa điểm khác.

7/ Người xưa có phép dời non lấp biển; người nay có thể dùng các thứ chất nổ cùng máy móc tối tân để đào núi lấp sông.

8/ Người xưa có phép khuất phục rồng cọp vâng lời; người nay có roi điện để dạy dỗ chúng làm theo ý muốn.

9/ Người xưa có phép gây sấm sét; người nay chỉ cần gài bom rồi nhấn nút là long trời lở đất.

10/ Người xưa có phép nhìn xuyên tường vách; người nay có máy truyền hình, truyền thanh nên các hình ảnh và tiếng nói cách xa hàng ngàn dặm vẫn có thể nhìn tận mắt nghe tận tai.

11/ Người xưa có phép ném đậu thành quân; người nay dùng trái nổ miếng nhỏ như hạt đậu mà có thể thay thế một người lính để giết quân thù.

12/ Trên đây là bảng lược thuật pháp của 36 sao Thiên Cương xưa và nay.

Còn dưới đây xin dẫn chứng thêm về thuật của 72 sao Địa Sát như sau:

1. Mượn gió -- Máy điều hòa không khí, quạt máy

2. Trải móc -- Máy đông lạnh

3. Gây mưa -- Làm mưa nhân tạo

4. Đi dưới nước -- Thợ lặn

5. Đi trên nước -- Trượt nước, trượt tuyết

6. Đàm đạo với Tiên -- Giáng cơ bút

7. Khiến trăng hiện trên vách -- Nhiếp ảnh, điện ảnh

8. Chuyển dời -- Cầu thang máy, cầu chuyển đồ tự động

9. Ngăn nước -- Đắp đê, xây đập

10. Giả hình -- Chỉnh hình, hóa trang

11. Cảnh vật -- Quay phim, chiếu bóng

12. Dùng pháp thuật điều khiển tới lui -- Nhấn nút điện điều khiển

13. Sức lớn mạnh -- Người máy

14. Xuyên đá -- Khoan điện, trái phá

15. Ánh sáng -- Đèn điện

16. Y dược -- Đông, Tây y cùng thuật giải phẫu

17. Biết thời -- Đồng hồ

18. Rõ đất -- Bản đồ, bảng chỉ đường

Trên là bản lược thuật các phép của 72 sao Địa Sát xưa và nay.

36 sao Thiên Cương và 72 sao Địa Sát vốn do khí chính tà của trời đất sinh ra, ngày nay các khoa học gia phụng mệnh Trời giáng phàm để đổi đời, nếu như biết đem khoa học phụng sự hòa bình thì sẽ mang lại hạnh phúc cho loài người, còn nếu như cam phận làm đầy tớ cho chiến tranh thì hẳn là nhân loại sẽ bị tận diệt. Giả sử thuốc nổ đem phá núi để lấy đá làm đường, xã hội sẽ được hưởng phước vô kể, còn nếu đem chế bom đạn để đánh nhau thì gieo tai họa chẳng thể lường. Hiện thời khoa học kỹ thuật tiến bộ đã chế tạo biết bao thứ vũ khí giết người như hỏa tiễn, bom nguyên tử, tia sáng v.v... hiểm họa tàn sát sinh linh nhiều vô cùng kể này là do chính loài người tự rước tà khí, hay sao Địa Sát đầu thai để cảnh tỉnh thế nhân.

Thế mới biết lòng người đời nay kém xa đời trước cho nên chốn thế gian mới tự chuốc tà khí của trời đất cùng các sao Địa Sát, song nhân loại vẫn có thể hưởng phúc lộc vô biên vô tận vì sự tồn vong của mọi sinh linh chỉ trong một sớm một chiều, nếu như Trời cao không có lòng nhân thì quả thực là tính ác của con người tự chuốc lấy hiểm họa vậy. Hy vọng chúng sinh nghe ta thuyết pháp mau tỉnh thức, tự bỏ ý chém giết để tránh cho nhân loại khỏi bị tận diệt vì tà khí sao Địa Sát bộc phát, gây nên cuộc trời đất tan hoang. Người đời nếu như có lòng lo xây dựng cuộc sống hạnh phúc tồn tại lâu dài, vun bồi thanh khí hòa bình thì sự phát triển khoa học kỹ thuật tại cõi thế gian chính là cơ báo trước của trời xanh giúp cho thế giới đi tới đại đồng. Khoa học kỹ thuật phát triển, đời sống trần gian trở thành Thiên Đàng, con người lui tới ngao du thế giới thảnh thơi, cơm ăn, áo mặc, chốn ở, nơi đi, hết thảy đều đầy đủ tiện nghi, đời sống của con người ở cõi thế gian có khác chi đời sống của chư Tiên, Thánh, Phật, đó là hiện tượng Trời cao cứu độ chúng sinh.

Dương Sinh: Lạy tạ những điều đức Thiên Tôn vừa khai tâm mở trí, ân đức quá sâu dày, được nghe đức Thiên Tôn chỉ dạy một lần hơn cả mười năm đọc sách. Tình hình thế gian hiện thời cũng đều do sự an bài tuyệt diệu của đức Thiên Tôn, quả là không thể nghĩ bàn nổi.

Tế Phật: Quả là tuyệt diệu, tuyệt diệu. Chúng tôi xin cáo biệt.

Dương Sinh: Xin bái từ đức Thiên Tôn.

Thiên Tôn: Lệnh cho các Tiên Đồng hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.

Tiên Đồng: Kính tiễn hai vị trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Lạy tạ đức Thiên Tôn cùng chư vị Tiên Đồng. Thưa con đã sẵn sàng, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [47:10]

Hết cuốn 4 - ID# 00000000L21


----
vovilibrary.net >>refresh...